Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tuyết Lê Ngạo Cốt
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:07:28 | Lượt xem: 2

6.

Thế tử đang đọc sách, khi thấy một đám người mênh m.ô.n.g cuồn cuộn mà áp giải ta đến đây, ngài hơi nhíu mày:

“Nguyên Nghi La đã phạm phải tội gì?”

Ma ma quản sự vội vàng tiến lên, nhanh chóng kể lại toàn bộ mọi chuyện cho thế tử.

Bà ta còn không quên khen ngợi tỷ tỷ:

“May mắn là nha hoàn Kỳ Lý có tấm lòng chính trực, sẵn sàng đứng ra tố cáo nha đầu này.”

Tỷ tỷ tiến lên một bước, đưa tay vén tóc mái ra sau tai, dùng tư thế không kiêu ngạo không siểm nịnh mà nói:

“Nô tì tuyệt đối không dung túng cho người nhà. Xin thế tử hãy trừng phạt muội muội thật nặng để răn đe cảnh cáo những người khác.”

Thế tử không nhìn thẳng vào nàng, chỉ liếc qua nghiên mực, híp mắt mà nói:

“Nghi La, ngươi không muốn giải thích một chút sao?”

“Bọn họ khăng khăng cho rằng nô tì là kẻ trộm, cũng không chịu yên lặng mà nghe nô tì giải thích một câu.”

Thế tử gấp sách lại, mỉm cười thong dong:

“Vậy, ta đã nói gì khi đưa nghiên mực này cho ngươi?”

“Thế tử nói, đập đầu người khác vào tường là việc làm của kẻ thô lỗ. Về sau có chuyện gì thì cứ lấy cầm nghiên mực này mà ném thẳng vào đầu người ta.”

Tỷ tỷ hơi sửng sốt, dường như nàng đã nhận ra tình huống bây giờ là như thế nào, tái mặt mà nhìn về phía ta.

Thế tử cười nói:

“Vậy thì bây giờ chính là lúc ngươi nên dùng nghiên mực này đấy!”

Ta giật lấy nghiên mực từ tay người hầu, không do dự mà ném thật mạnh về phía tỷ tỷ.

Tỷ tỷ chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi ngã ra đất, trên trán nàng chảy ra rất nhiều máu.

Ma ma quản sự bây giờ mới phản ứng kịp, ấp úng đỡ lời:

“Thì ra… thì ra nghiên mực này là do Thế tử thưởng cho Nghi La. Là do ta quá hấp tấp, đã trách nhầm Nghi La rồi!”

Ma ma rối rít cúi đầu xin lỗi ta, bàn tay phía dưới lại cấu chặt vào cánh tay tỷ tỷ, không hề vui vẻ nhưng vừa rồi.

“Đều là do nha hoàn này nói nhảm nên mới gây ra hiểu nhầm không đáng có này!”

Thế tử lạnh lùng nhìn ma ma:

“Ngươi là quản sự trong phủ, được giao trọng trách to lớn, lại chỉ biết nghe lời xu nịnh của một phía, còn dám phạt nha hoàn thân cận của ta. Ta nghĩ ngươi không cần làm cái chức quản sự này nữa đâu.”

Ma ma và tỷ tỷ bị thế tử sai người kéo đi.

Trước khi đi, tỷ tỷ cố chấp nhìn về phía ta, ánh mắt của nàng tràn đầy oán hận.

Ta nhặt nghiên mực lên, thở dài một hơi. Đáng tiếc là nghiên mực vuông vức hoàn hảo bây giờ đã có thêm một vết nứt nhỏ.

Chuyện này chưa xong, chuyện khác đã tới. Tỷ tỷ vừa mới bị thương ở bên này, không bao lâu sau ta đã bắt gặp người quen cũ ở bên kia.

Người đó chính là Chung thúc.

Ta chạm mặt lão ta trên con đường ở gần phường giặt.

Quần áo lão nhăn nheo lộn xộn, thắt lưng lỏng lẻo, vừa đi vừa phải kéo quần.

Chuông báo động trong lòng ta vang lên ầm ĩ, đợi đến khi lão đã đi xa liền vội vàng men theo con đường mà đi sâu vào trong.

Quả nhiên, ta nhanh chóng tìm thấy một nha hoàn đang nằm trên mặt đất.

Nàng đầu bù tóc rối, áo bị vén lên tận trên ngực, cơ thể đầy rẫy những vệt đỏ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8