Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vân Tự phu nhân
Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:12:46 | Lượt xem: 3

19

Từ ngày đó, ta rời khỏi nhà họ Lâm. 

Chỉ để một ít ám vệ theo dõi bọn họ. 

Cha ta đánh giá thấp số tiền kia, ông đem đất đai Lâm gia, cùng cửa hàng toàn bộ bán đi, cũng không đủ một phần năm. 

Ông rốt cục oán giận nữ nhi của mình, nhưng đ.â.m lao phải theo lao. 

Hôm nay bọn họ chỉ có thể làm như vậy. 

Lâm gia giống như một con lạc đà, ta chờ ngày nó còn nhỏ hơn cả ngựa. 

Trong lúc này, ta bảo thủ hạ đi điều tra chuyện năm đó của a di, thuận tiện điều tra xem ai tham gia vào thương hội sớm nhất. 

Thời khắc ta nhận được tin tức, ta có chút cảm giác không ngoài dự liệu. 

“Đào thúc. “

Ta đưa qua một ly trà. 

Đào thúc vẫn như vậy, thấy ta đến, vui tươi hớn hở. 

Ta đi thẳng vào vấn đề: “Thú c có biết chuyện năm đó a di đã trải qua không?”

Nụ cười của Đào thúc cứng đờ. 

Ta vừa nhìn, liền biết ông ấy nhất định biết cái gì.

Vì thế tiếp tục nói: “Hoàng đế tìm ta, thúc đã biết chưa?”

Đào thúc không lên tiếng, yên lặng uống ngụm trà. 

Ta tiếp tục thêm thuốc: “Hoàng đế nói ta là nữ nhi của hắn.” 

Đào thúc nắm chặt chén trà. 

Ta bắt đầu bịa đặt lung tung: “Hoàng đế nói hắn mắc nợ a di, nguyện bồi thường ta, thay ta báo thù.” 

Đào thúc nghe thấy những lời này, tâm tình đột nhiên sục sôi, hung hăng ném chén trà xuống đất. “Năm đó chính là hắn hại a di ngươi, hắn mắc nợ cái gì!” 

ta nhìn Đào thúc, vẻ mặt nghiêm túc. 

“Cho nên thúv hẳn là nói cho ta biết, năm đó đã xảy ra chuyện gì. Ta nguyện vì a di báo thù. “

Đào thúc cũng nhìn ta, thở dài một hơi thật sâu, lại vô lực ngồi trở về. 

“Di mẫu con không nói cho ngươi, là vì tốt cho con, cũng là vì tốt cho chính nàng. “

Ta lắc đầu, ánh mắt sáng quắc. 

“Con cũng là vì muốn tốt cho a di.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8