Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Về Quê Ẩn Cư
16

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:15:12 | Lượt xem: 3

Ta cầm thư, vui mừng hét lớn với Dư Thập Cửu: “Thập Cửu! Cuối cùng ta cũng được về rồi!” Lúc đó Dư Thập Cửu đang ôm nửa cây cải thảo. Ta nhìn thấy nụ cười của hắn dần dần biến mất. Một lúc lâu sau hắn chỉ khẽ “ừ” một tiếng. Dường như hắn không vui lắm.

42

Ta suy nghĩ một chút, viết cho huynh trưởng một bức thư hồi âm. Trong thư, ta viết về rất nhiều người, Dư Thập Cửu, lão tú tài, ông chủ bán bánh hạt dẻ, ông chủ hiệu sách, còn có cả Khiếu Nhi.

Tính ra, ta đã quen biết rất nhiều người ở đây. Tốt nhất tất nhiên là Dư Thập Cửu rồi. Ta viết đến mấy trang giấy. Cuộc sống của ta lại có thêm niềm hy vọng mới, huynh trưởng mỗi một thời gian lại gửi một bức thư đến. Ta còn xin huynh trưởng một quyển sách để tặng lão tú tài.

Ta nói với lão tú tài: “Đây là sách thường dùng cho khoa cử ở kinh thành, mỗi năm đều khác nhau. Nghe nói có phương pháp phá đề, còn có thể đoán trúng đề thi, huynh trưởng của ta có một cuốn, ta bèn nhờ huynh ấy gửi đến.” Lão tú tài lật qua lật lại, lập tức như nhặt được bảo vật. “Quả nhiên là quý nhân của ta!”

Kỳ thật, ta cũng không biết cuốn sách này có tác dụng không nữa. Dù sao thì ở kinh thành có rất nhiều công tử có sách mà cũng không thi đỗ.

Dư Thập Cửu lại nói: “Ta thấy quyển sách ngươi tặng rất tốt, ông ấy thi mười mấy năm rồi, lần nào cũng thấp thỏm đi, ủ rũ về. Ngươi cho ông ấy chút hy vọng là tốt rồi, có còn hơn không.”

43

Đêm đến, ta ngồi trước bàn viết thư cho huynh trưởng. Trước đây khi ta sao chép sách, Dư Thập Cửu luôn ngồi bên cạnh. Bây giờ lại không đến nữa. Ta cảm thấy trong lòng hơi bực bội, hét lớn: “Dư Thập Cửu Thập Cửu Thập Cửu!” Hắn vội vã chạy tới, nhìn vào trong: “Có chuyện gì vậy?”

Ta kéo hắn ngồi xuống bên cạnh bàn. Ta nói: “Thập Cửu, ta dạy ngươi viết chữ nhé! Trước đó đã nói sẽ dạy ngươi rồi mà!”

Dư Thập Cửu sững sờ, nói: “Ta chỉ sống ở chốn quê mùa này, không cần thứ này.”

Ta nghiêm mặt giả vờ giận dỗi: “Không được, tên mình vẫn phải biết viết chứ!” Ta viết tên Dư Thập Cửu trên giấy thô, từng chút một dạy hắn nhận biết. Đèn dầu hỏa chập chờn, chiếu những chữ trên giấy không rõ lắm. Trong không gian yên tĩnh có thể nghe thấy tiếng thở của Dư Thập Cửu.

Ta chợt thấy trong lòng nóng như lửa đốt, bèn đẩy cây bút về phía hắn: “Ngươi viết đi!”

Bàn tay thô ráp của hắn nhận lấy bút, đầu ngón tay lướt nhẹ qua tay ta: “Ta không viết tên ta, ta muốn học viết tên của ngươi.”

“Tên của ta… tên của ta phức tạp hơn tên ngươi nhiều, ngươi khó mà học được đâu!”

Hắn chỉ đáp lại: “Ta có thể nhớ được. Trước kia học đao pháp, ta luôn là người nhớ nhanh nhất.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8