Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vô Tận Luân Hồi
5

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:19:43 | Lượt xem: 3

Anh ta cuộn tròn trên sườn đồi đầy hoa dại, trên n.g.ự.c là tấm bia mộ của em gái và sợi dây buộc tóc đã đứt của tôi.

Tôi cố gắng đặt anh ta nằm thẳng, hai tay duỗi xuôi theo người như cách người ta vẫn làm khi chôn cất, rồi ngồi ngẩn ngơ bên cạnh.

“Thì ra nam chính cũng c.h.ế.t được à.” Tôi chán nản nói, “Vậy nhiệm vụ của tôi phải làm sao đây?”

Hệ thống: “Tất nhiên là đến kiếp sau rồi.”

Thế là tôi nhắm mắt mở mắt cái đã thấy mình ở một nơi xa lạ. Ngẩn ngơ một lúc, cơn giận bùng lên ngùn ngụt.

“Hệ thống c.h.ế.t tiệt! Nói mau cái gì gọi là kiếp sau hả?!”

Hệ thống cố tình giả nai: “Cái này tôi cũng không biết nữa.”

Khinh! Còn giả ngu với tôi. Nếu cứ không cứu được nam chính thì chẳng phải tôi sẽ phải đầu thai hết kiếp này đến kiếp khác, mãi mãi không có hồi kết sao?

Nhưng chưa kịp chửi bới hệ thống thì đùng một cái, một con khỉ từ đâu bay tới, nhảy phóc lên vai tôi rồi chui tọt vào tóc, nằm im re.

Kít kít kít!

Vừa mừng vừa lo, tôi quay đầu lại thì thấy trên cổ nó đeo một tấm thẻ đá quen thuộc, ngay cả sợi dây cũng là nửa sợi dây buộc tóc quen thuộc của tôi.

Mắt tôi rưng rưng ôm chầm lấy con khỉ: “Anh đến tìm tôi phải không?”

Hệ thống: “Không phải, nó chỉ là một con khỉ thôi, nam chính của kiếp này đang ở ngay sau bạn kìa.”

Tôi lập tức nín khóc, quay đầu lại với vẻ mặt lạnh tanh, quả nhiên nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Không, nói là quen thuộc thì cũng không hẳn, nhưng tôi nghĩ, nếu mặt khỉ mà lộ ra thì chắc cũng na ná như thế này.

Cách đó không xa, một người đàn ông tóc đen mắt đen, mình khoác tấm da thú đơn giản, lưng đeo cung tên đá, đang nhìn tôi chằm chằm với vẻ sửng sốt.

Nhưng dù sao thì cũng đã mặc quần áo rồi.

Anh ta lẩm bẩm gì đó, miệng cứ mấp máy, nói thứ tiếng tôi không hiểu.

Hệ thống dịch đồng thời cho tôi: “Anh ta hỏi bạn có phải thần tiên không.”

Tôi: “…”

“Nếu cô không phải thì chính là kẻ thù, anh ta sẽ b.ắ.n c.h.ế.t cô đấy.”

“Ta là!” Tôi dõng dạc đáp, “Ta chính là thần tiên đến cứu các ngươi!”

Chàng trai tên Kỳ, là thành viên của một bộ lạc vô danh, hằng ngày làm nhiệm vụ săn b.ắ.n và tuần tra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8