Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vực thẳm
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:20:27 | Lượt xem: 3

7

Mẹ tôi bị kích thích dữ dội.

Qua tấm kính, bà trông vô cùng hung dữ, bà bắt đầu lăng mạ tôi bằng những lời lẽ ác độc và tục tĩu nhất.

Con khốn, con đĩ, chó cái, con điếm…

Thật khó để tưởng tượng đây là những gì một người mẹ sẽ nói với con gái mình? Nhưng tôi đã miễn nhiễm với nó từ nhỏ, bà ấy muốn mắng thế nào cứ mắng.  

Tôi bắt chéo chân, nhàn nhã xem ti vi.

Mắng hơn mười phút, mẹ tôi bắt đầu rùng mình vì lạnh:

“Mày là muốn để tao chếc cóng sao? Nhanh đưa tao vào nhà!”

Tôi bình tĩnh nói: “Mẹ, con cũng muốn đưa mẹ vào lắm, mẹ biết phải làm gì rồi đó”.

“Mày đang nói cái gì vậy? Tại sao tao phải đập điện thoại của tao? Tao không đập!”

Còn cố chấp nghĩa là chưa chịu đủ lạnh.

Tôi đứng dậy vươn vai:

“Mẹ, vậy con không quan tâm tới mẹ nữa, con đi ngủ đây.”

Bà thấy tôi đi vào phòng ngủ, lo lắng đến mức lại đập vào cửa ban công:

“Hứa Anh Anh! Tao sẽ không chửi mày nữa, được không? Mau mở cửa đi!”

Tôi bước đi không ngừng lại.

“Dừng lại! Mày đứng lại đó cho tao!”

Khi tôi đặt tay lên cửa phòng ngủ, bên ngoài vang lên một tiếng “xoảng xoảng”.

“Hứa Anh Anh, bây giờ mày hài lòng chưa?”

8

Tôi nhếch khóe miệng.

Làm như vậy sớm chẳng phải là được rồi sao?

Mẹ tôi mặc quần áo mỏng, ở ngoài ban công suốt hai mươi phút, mặt bà tím tái.

Tôi mỉm cười mở cửa, đúng lúc giữ lại được tay của bà giơ lên định đánh tôi: 

“Mẹ, vào nhanh đi, tay mẹ lạnh quá.”

Điện thoại chỉ là bị vỡ màn hình, tôi nhặt lên ném nó vào thùng rác ngay trước mặt bà. 

Tôi đắp chăn cho bà, rót cho bà cốc nước nóng, lại còn xoa chân cho bà ấy rồi nói:

“Mẹ, không phải con muốn tàn nhẫn với mẹ, chỉ là mẹ không nên đãng trí như vậy.”

Biểu tình của bà ấy như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.

Khi tôi học cấp ba, sau khi tan học dượng hai của tôi nhìn thấy tôi đi song song một đoạn với một bạn nam cùng lớp. Ông ấy bèn nói với mẹ tôi là tôi yêu sớm. Thậm chí còn bịa ra một câu chuyện sống động, nói tôi thường về nhà muộn là do tôi đi đặt phòng với bạn nam cùng lớp.

Mẹ tôi có một đặc điểm rất thần kỳ. Bất cứ chuyện gì liên quan đến tôi mà được người khác kể đều đáng tin hơn so với việc tôi tự mình nói. 

“Đang yên đang lành tại sao dượng lại vu khống mày? Tao trả tiền học cho mày, không ngờ mày lại đi tìm trai, sao tao lại sinh ra loại người không biết xấu hổ như mày!”

Bà ấy phớt lờ những lời cầu xin và giải thích của tôi, dùng gậy tre đánh tôi suốt nửa đêm.

Từ đó trở đi, tôi không bao giờ nói chuyện với dượng hai nữa.

Rất lâu sau, mẹ tôi mới trở lại bình thường, bà buồn bã nhìn tôi:

“Hứa Anh Anh rời nhà ba năm, mày có bản lĩnh hơn rồi.”

Tôi mỉm cười, đẩy bà vào phòng tắm tắm rửa, dặn bà đi ngủ sớm, ngày mai tôi sẽ đưa bà đi mua điện thoại mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8