Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vụng Trộm Với Thái Tử Gia
Chương 10-11

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:21:16 | Lượt xem: 3

Nhưng ngay sau đó, lời hắn nói lại khiến tôi giật mình.

“Bảo bối, giải thích một chút?”

Phó Lâm Châu ngữ khí lạnh lùng, còn lạnh hơn cả bàn tay hắn.

Tôi khó hiểu: “Giải thích cái gì?”

“Lúc trước ăn cơm, hôn anh trong phòng thay đồ, sau khi ăn cơm lại trốn trong phòng với em trai anh thì thầm.”

“Hôm qua muốn anh làm anh rể, hôm nay lại muốn làm em dâu.”

“Em có phải quá tham lam rồi không?”

Tôi mờ mịt: “Không có, không muốn làm em dâu anh.”

Phó Lâm Châu “hừ” một tiếng, ngón tay vuốt ve cánh tay tôi, khiến tôi run rẩy.

“Không muốn làm em dâu anh? Kiều Hà, em còn mặt mặt nói?”

“Lúc ở bể bơi em ngay cả liếc mắt nhìn anh một cái cũng không có, còn chạy đi trốn trong phòng với em trai anh thì thầm! Anh sắp bị em chọc điên rồi!”

Phó Lâm Châu càng nói càng tức giận, trực tiếp giật phăng chăn của tôi ra.

“Thế nào? Nó trẻ hơn anh, non nớt hơn anh, em thích nó hơn?”

“Ăn sạch sẽ rồi quay đầu đi tìm người khác! Kiều Hà, em không được như vậy!”

Rất kỳ lạ, rõ ràng tôi không nhìn thấy biểu cảm của Phó Lâm Châu, nhưng hoàn toàn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ lúc này của hắn.

Lông mày nhíu chặt, môi mím lại, đáy mắt chứa đầy tức giận. Giọng nói của Phó Lâm Châu cũng cao hơn vài phần.

“Kiều Hà, em c.h.ế.t chắc rồi.”

Trong nháy mắt, trong đầu tôi hiện lên hàng ngàn cách “chết”.

Tư thế mỗi kiểu đều khác nhau.

Tim tôi “thình thịch” đập loạn, không biết vì sao, trong lúc lo lắng lại có chút mong chờ.

Kết quả giây tiếp theo, có thứ gì đó rơi xuống cổ tôi. Nhẹ nhàng mềm mại, lại mang đến một trận ngứa ngáy. Thứ đó trượt xuống theo cổ tôi, rơi xuống xương quai xanh.

Cả người tôi run rẩy kịch liệt, nhịn rất lâu thật sự không nhịn nổi nữa, “khúc khích” cười, thở hổn hển.

Phó Lâm Châu không biết từ đâu lấy ra một chiếc lông vũ, vậy mà lại cù tôi.

Cách Thái tử gia trút giận đặc biệt vậy sao?

Vấn đề là tôi rất sợ nhột, vừa trốn vừa cười.

Miệng thì cười hì hì, trong lòng thì ai oán.

Lời nói lúc trước hung dữ như vậy, đến lúc ra tay lại là cù người ta.

“Cầu xin anh… em thật sự chịu không nổi…”

Tôi túm lấy chăn lăn lộn, Phó Lâm Châu đưa tay túm lấy mắt cá chân tôi, mặc kệ tôi vùng vẫy thế nào cũng không chịu buông tay.

“Bảo bối biết lỗi chưa?”

“Biết rồi… nhanh dừng tay…”

Lúc Phó Lâm Châu dừng tay, tôi mới phát hiện không biết từ lúc nào hắn đã chui vào trong chăn của tôi.

Bên trong chăn không gian chật hẹp, hai người dựa sát vào nhau, tiếng hít thở của đối phương trong không gian yên tĩnh lại càng thêm rõ ràng.

Môi Phó Lâm Châu dừng lại cách chóp mũi tôi chưa đầy ba tấc, tôi thậm chí có thể cảm nhận được yết hầu hắn đang chuyển động.

“Phó Lâm Châu.”

“Hửm?”

Cơ thể phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ, tôi ngẩng đầu hôn lên môi hắn. Phó Lâm Châu không né tránh, cũng không đáp lại. Rất lâu sau, hắn đột nhiên khàn giọng hỏi tôi: “Bảo bối, em có phải cũng thích anh không?”

“Phó Lâm Châu, “cũng” là sao?”

Phó Lâm Châu nghĩ nghĩ, rất nghiêm túc nói với tôi: “Là anh thích em.”

(Chanh: Nu9 cũng xác nhận tình cảm rồi nên Chanh đổi ngôi thứ 3, khi nu9 nói về nam9 là “anh ấy-anh” thay cho “hắn” nhé ạ, còn nam8 vẫn là “anh ta”)

Chương 11

Phó Lâm Châu là đàn anh khóa trên của tôi. Năm tôi học năm nhất, anh ấy đã là sinh viên năm tư rồi. Lần đầu tiên tôi gặp anh ấy, là trong một buổi chơi ma sói. Anh ấy bị bạn cùng phòng gọi đến cho đủ người, hoàn toàn không biết chơi board game. 

Không biết có phải anh ấy đen hay không, mà lần nào rút bài cũng trúng sói. Đã trúng sói rồi lại còn không biết giả làm sói, lần nào cũng để lộ sơ hở.

Lúc đó tôi không biết anh ấy là Thái Tử Gia Bắc Kinh, chỉ coi anh ấy như bạn học bình thường.

Tôi rút trúng phù thủy liền đầu độc anh ấy, rút trúng thợ săn liền b.ắ.n anh ấy, rút trúng dân làng cũng vote cho anh ấy.

Trải nghiệm chơi game của Phó Lâm Châu rất kém.

Tôi hơi ngại, liền thêm WeChat của anh ấy, nói lần sau sẽ hẹn chơi tiếp.

Đương nhiên là không có lần sau, Phó Lâm Châu sau đó cũng không xuất hiện trong buổi chơi game nào nữa.

Nhưng thỉnh thoảng anh ấy sẽ đi ăn cơm cùng bạn cùng phòng và phòng thí nghiệm của chúng tôi, coi như là chúng tôi quen biết nhau. Cũng là lần ăn cơm trước đó, anh ấy bị chị gái tôi vừa gặp đã yêu.

Nghe Phó Lâm Châu nhắc lại chuyện này, tôi khó hiểu: “Chẳng lẽ anh lần đầu tiên chơi ma sói đã thích em rồi?”

Phó Lâm Châu lắc đầu: “Em nghĩ nhiều rồi.”

“Nhưng tối hôm đó về nhà, anh thấy em đang cho mèo hoang ở tòa ký túc xá ăn. Em ngồi trên bậc thang tòa nhà số 14, vừa gọi nó là “meo meo”, vừa vuốt lông cho nó.”

“Anh còn nhớ đó là một con mèo tam thể, rất xinh đẹp. Em chơi với nó cả tiếng đồng hồ.  Trên bậc thang còn có một ngọn đèn đường, ánh đèn màu vàng nhạt chiếu lên người em.”

“Em chơi với nó bao lâu, anh ở bên cạnh nhìn bấy lâu. Hôm đó nhìn nghiêng em rất rạng rỡ, cũng rất dịu dàng.”

Tôi có chút kinh ngạc.

“Vậy nên anh mới thường xuyên đến ăn cơm cùng phòng thí nghiệm của chúng ta, kỳ thật là vì em?”

Phó Lâm Châu nhướng mày: “Nếu không thì là vì cái gì?”

Nguy rồi, tim đập nhanh hơn rồi.

Nhiệt độ trong chăn không ngừng tăng lên.

Anh ấy đột nhiên vùi đầu vào hõm vai tôi, mái tóc mềm mại cọ nhẹ lên má tôi.

“Bảo bối, ở bên anh, được không?”

Máu toàn thân như dồn hết lên não. Tôi nghĩ rất lâu, cũng không nghĩ ra lý do gì để từ chối.

Dù sao còn trẻ, yêu đương một chút thì có gì là không thể?

Vì vậy, tôi đưa tay chậm rãi ôm lấy eo thon gọn của anh.

“Được.”

Phó Lâm Châu ôm tôi đặt lên đùi anh. Nụ hôn của anh nóng bỏng, rơi trên mặt, trên tóc tôi. Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, tiếng gõ cửa vang lên.

“Kiều Hà, mất điện rồi, em ổn chứ?”

Là giọng Thẩm Hàm Xuyên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8