Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vương Nguyệt
5

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:22:40 | Lượt xem: 3

Mưa rất lớn.

Sự im lặng của như bị điếc vậy.

Tôi rơi vào trầm lặng tự suy ngẫm.

Có phải tôi đã hành động quá si tình khi yêu không?

Bằng không Cố Lâm Châu lấy đâu ra tự tin để ra lệnh cho tôi vậy?

Có lẽ thấy tôi đứng yên đã khiến Cố Lâm Châu tức giận.

Anh ta giận dữ nói: “Cô không thấy tình trạng của Du Du đang rất tệ sao?”

Tôi vặn lại: “Tình trạng của cô ấy không tốt là lỗi do tôi sao? Tôi không có nhắc nhở cô ta sao?”

Cố Lâm Châu dừng lại.

Anh ta nhìn tôi:

“Tô Vương Nguyệt, trời đột nhiên đổ mưa như thế này, không phải ái cũng có thể đoán trước được.”

“Cho dù cô có ghen tị với Du Du đến đâu, thì ngay bây giờ cô ấy cũng là bạn đồng hành của cô, cô ích kỷ và m.á.u lạnh đến mức không cứu được bạn đồng hành của mình à?”

 Tôi không bị PUA một chút nào, lùi một bước, bảo về balo của mình , nói:

“Muốn tôi đưa quần áo cho cô ta, có thể.”

“Vậy Ôn Du phải xin lỗi tôi vì trước đó đã có những suy nghĩ ác ý về tôi.”

Tôi còn chưa nói xong, Ôn Du liền khóc.

“Lâm Châu, đừng cầu xin cô ấy, em không muốn anh vì em mà phải cầu xin loại người này.”

Cố Lâm Châu tức đến tái mặt:

“Tô Vương Nguyệt, cô đừng có mà quá đáng!”

Các fan của Ôn Du cũng đầy phẫn nộn:

“Tô Vương Nguyệt có còn là con người không? Cô ta có nhân tính không vậy?”

“Cô ta ghen tị với Du Du như vậy, chính là muốn nhìn thấy Du Du c.h.ế.t cóng thôi.”

“Tôi chưa bao giò thấy một người phụ nữ ác dộc như vậy.”

Nhưng cũng có một số người bắt đầu phản đối lại:

“Không phải, tình huống này sao lại trách Tô Vương Nguyệt chứ? Tô Vương Nguyệt đã nhắc nhỡ Ôn Du nhưng Ôn Du nhất quyết mang áo hai dây còn gì.”

“Fan hâm mộ của Ôn Du đã chế giễu Tô Vương Nguyệt, bây giờ lại muốn Tô Vương Nguyệt đưa quần áo mà cô ấy mang đến cho Ôn Du, mấy người đang bắt có đạo đức cô ấy à?”

“Nói đúng quá rồi, nhiệt độ trên núi thấp hơn nhiệt độ dưới núi là lẽ thường tình mà.”

Fan của Ôn Du lập tức phản bác:

“Dự báo thời tiết không nói là hôm nay sẽ có mưa, căn bản không phải là lỗi của Du Du, mà là vấn đề của dự báo thời tiết được chưa?”

“Nếu trời không mưa, thì trang bị của Du Du hoàn toàn không có vấn đề gì hết.”

Cư dân amjng lại giễu cợt:

“Bạn có nhầm không, thiên nhiên vốn không thể đoán trước được và nhưng khách mời tham gia các chương trình ngoài trời phải chuẩn bị đối mặt với nhiều tình huống khác nhau.”

“Có sự khác biệt nào giữa việc bạn đỗ lỗi cho dự báo thời tiết với việc thiếu nhà hàng ở nơi hoang dã không?”

…….

Cuộc tranh cãi rất ồn ào.

Ôn Du lau mắt, kéo tay áo Ôn Lâm Châu.

“Lâm Châu, anh đừng nói chuyện với Tô Vương Nguyệt như vậy, có nói cũng vô ích, cô ấy đối với tôi rất tức giận, chỉ muốn tôi làm trò hề…..”

Chính vì sự đáng thương của Ôn Du đã khơi dậy cảm giác bá vương của Lâm Châu.

Tôi chỉ thấy anh ta đột nhiên bước lên và giật mạnh balo của tôi.

Tôi giật mình, rồi đưa tay nắm chặt balo của mình.

“Buông ra!” Cố Lâm Châu hét lên.

Tôi tức giận đến nỗi giọng run run: “Anh đúng là vô liêm sỉ? Đây là đồ của tôi.”

Cố Lâm Châu đã mở khóa kéo, trong lúc anh ta kéo khóa, quần áo bên trong liền rơi hết ra ngoài.

Bộ quần áo khô ráo ban đầu đã rơi xuống vũng bùn sau cơn mưa lớn, khi tôi nhanh mắt nhanh tay nhặt lên thì tất cả đều ướt sũng.

Bây giờ muốn cho Ôn Du mượn cũng không được.

Sở dĩ ban đầu Ôn Du không để Cố Lâm Châu nói cho tôi biết, chính là anh ta có nói cũng vô dụng, tốt hơn là lấy hết nó đi.

Kết quả không nghĩ tới tất cả quần áo khô dự phòng đều bị xé , tôi bật khóc ngay tại chỗ.

“Vương Nguyệt…. cô hận tôi như vậy sao,? Thà hủy quần áo cũng không cho tôi mượn sao?”

Ôn Du khóc đến mức không thở ra hơi.

Cố Lâm Châu ôm Ôn Du, cởi áo khoác của mình ra khoác lên cho cô ta.

“Không sao đâu, anh cho em mượn áo của anh.”

Ôn Du nhìn Cố Lâm Châu tràn đầy nước mắt.

“Vậy anh thì sao?”

Khóe môi của Cố Lâm Châu có chút tím tái vì lạnh, nhưng anh ta vẫn cố tỏ ra nụ cười: “Chỉ cần em không lạnh, anh như thể nào cũng được.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8