Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Không Đừng Ngông Với Chế
Chương 2. Chiếc bình kỳ lạ của Thái hậu

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:27:15 | Lượt xem: 5

Từ trước đến nay, Triển Ngọc Đường luôn có ánh nhìn sắc bén, gần như có thể soi thấu hết mọi thứ. Một chút thủ đoạn này Mai Thu Hương chẳng là gì trong mắt của hắn. Trước lời nói vừa như cầu xin lại vừa như cáo buộc chúng ta có hành vi không đúng phép tắc, Triển Ngọc Đường không chút do dự, nhếch môi nói:

– Phép tắc? Bổn vương chính là phép tắc. Còn ngươi, dám gây náo loạn trong đêm tân hôn của ta, quấy rầy ta động phòng cùng nương tử, phạt quỳ trước cửa phòng tân hôn của ngươi. Một đêm này, ngươi hãy tự kiểm điểm lại lỗi lầm của ngươi cho thật tốt!

Nói xong, Triển Ngọc Đường dìu ta quay trở vào phòng, lạnh lùng đóng sầm cửa lại. Sau đó, ta ném luôn chuyện của Mai Thu Hương ra sau đầu. Bởi vì ta đã không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến ai khác hoặc chuyện gì khác trước sự tấn công như hổ đói của Nhiếp chính vương đang tức giận và tủi thân.

Chắc chắn cảnh tượng Mai Thu Hương bị phạt quỳ trước cửa phòng của chính mình ngay trong đêm tân hôn để tự kiểm điểm lỗi lầm, chẳng mấy chốc sẽ được lưu truyền khắp thiên hạ. Mọi người đều biết rằng lỗi lầm của Mai Thu Hương thật ra chính là vì ả ta đã xúc phạm Nhiếp chính vương và người trong lòng của hắn, cũng chính là vị trắc phi bị cướp đi vị trí chính phi, cũng chính là ta.

Thế nhưng, trước khi tin đồn ấy lan truyền đi khắp nơi thì ta còn phải đối phó với một vấn đề khác, khá rắc rối.

Ngày hôm sau, vốn là Nhiếp chính vương phi phải tiến cung để bái tạ thánh ân của Thái hậu.

Ai ngờ, Thái hậu lại hạ lệnh muốn ta đi cùng.

Gọi là Thái hậu nhưng người phụ nữ kia chỉ mới ngoài ba mươi tuổi. Từ trước tới nay bà ta đối với ta và Triển Ngọc Đường luôn có phần kiêng dè. Tuy nhiên, trong buổi lại mặt vốn chỉ dành cho Nhiếp chính vương phi, bà ta lại hạ chỉ cho một trắc phi như ta vào cung, hẳn là đã nghe tin Mai Thu Hương quỳ cả đêm nên đem lòng oán hận, cố ý triệu ta vào cung để cảnh cáo.

Dọc đường đi đều có thái giám dẫn đường, khi chúng ta ngồi xuống, cung nữ đã lập tức dâng trà và bày điểm tâm lên.

Thái hậu ngồi trên phượng tọa, cười nói:

– Vân Chiêu và Nhiếp chính vương người có tình cuối cùng cũng thành đôi, thật là đáng mừng, thật là đáng mừng. Bổn cung đã nóng lòng muốn mời ngươi tiến cung để hàn huyên đôi câu.

Mai Thu Hương ngồi bên cạnh, tay cầm điểm tâm, cúi đầu cắn một miếng, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn ta.

Còn ta thì ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, khép mi, nhấp một ngụm trà và không nói gì cả.

Thái hậu liếc nhìn Mai Thu Hương, cười gượng nói:

– Tính tình Thu Hương nhu thuận, sau này Vân Chiêu phải chiếu cố nàng nhiều hơn nhé.

Ồ, khái niệm về sự “nhu thuận” của Thái hậu thật khác thường. Dù vậy, ta cũng không phản bác mà chỉ cong môi cười nhẹ:

– Tất nhiên Vân Chiêu sẽ chiếu cố vương phi thật tốt.

Ta hiển nhiên là sẽ “chiếu cố” Mai Thu Hương, nhưng chiếu cố theo cách nào thì hoàn toàn do ta quyết định. Thái hậu im lặng một lúc rồi vỗ tay ra hiệu. Ngay lập tức, từ ngoài cửa có bốn tên thái giám khiêng một cái bình to tướng đi vào.

Mặc dù cái bình khổng lồ kia đã được đậy chặt lại, nhưng vẫn không thể ngăn được một mùi hôi tanh xộc vào trong điện.

Mai Thu Hương bịt mũi. Ta cũng cảm thấy không thích mùi hôi này cho lắm, nhưng vẫn không tỏ ra khó chịu như thế. Thái hậu đưa mắt liếc nhìn một cái, một tên thái giám mở nắp ra, Mai Thu Hương thấy rõ thứ bên trong, kinh hãi kêu lên một tiếng, rồi quay đầu che miệng nôn oẹ.

Thứ trong bình bị chặt hết tứ chi, chỉ còn một thân mình trần trụi nằm trong đó. Tóc tai bù xù, khuôn mặt đầy m.á.u me nhơ nhớp. Lờ mờ có thể nhận ra hình dạng của một nữ tử.

Ta tỉnh táo lại, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Đây chẳng phải là Hoàng Quý phi của Tiên đế sao?

Ta và Triển Ngọc Đường rõ ràng đã đưa nàng ta lên làm Thái phi để bầu bạn với Thái hậu, không ngờ hôm nay gặp lại, nàng ta đã bị biến thành bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ rồi.

Thái hậu liếc nhìn ta, lãnh đạm lạnh lùng nói một câu:

– Năm xưa, khi ai gia vẫn còn là Hoàng hậu, tiện tì này đã nhiều lần toan tính muốn trèo lên đầu ta. Ai gia đã nhẫn nhịn cái gai này mười năm, giờ đã đến lúc phải nhổ bỏ rồi.

Bà ta mỉm cười, bổ sung thêm:

– Bạch Vân Chiêu, ngươi nói có đúng không?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8