Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Không Đừng Ngông Với Chế
Chương 4. Cao dưỡng nhan

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:27:17 | Lượt xem: 4

Ta còn đang m.ô.n.g lung nhớ lại những lời khen ngợi của Triển Ngọc Đường thì bỗng bên tai ta vang lên giọng nói của Mai Thu Hương:

“Cổ đại không có kỹ thuật trang điểm, sao Bạch Vân Chiêu vẫn có thể đẹp như vậy chứ? Mày có thể chỉ cho tao cách nào đó để hủy hoại nhan sắc của ả không?”

Ta khẽ giật mình, không biết giọng nói của Mai Thu Hương phát ra từ đâu. Bởi vì trong lúc Mai Thu Hương quan sát ta thì ta cũng vẫn luôn giám sát ả. Rõ ràng là Mai Thu Hương ở trước mặt ta không hề hé môi. Thế nhưng thanh âm của ả ta lại vang lên bên tai của ta, rõ mồn một.

Ta nhìn thẳng vào mắt nàng ta, dò xét. Mai Thu Hương thoáng giật mình, nhưng nhanh chóng trấn tỉnh lại và giả vờ khen ngợi:

– Đôi mắt của muội muội thật xinh đẹp, rất giống sao mai trên trời, sau này ta muốn gọi muội là Tiểu Tinh, muội thấy thế nào?

Ta không nói gì, chỉ nhàn nhạt liếc ả ta một cái, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên.

Có lẽ Mai Thu Hương không biết, trước khi ả ta gả vào phủ Nhiếp chính vương, ta đã sai Ám Vân Đường tra rõ lai lịch của ả ta rồi.

Muốn gọi ta là Tiểu Tinh sao? Thật nực cười.

Chẳng phải đó là tên con ch.ó mà ả ta nuôi từ nhỏ sao? Xem ra vương phi này đã bắt đầu có lại can đảm rồi đây. Ta không thèm đáp lại ả ta, chỉ tựa lưng vào ghế mềm, nhắm mắt dưỡng thần.

Có lẽ ta phải ngoan ngoãn vâng theo lời của Thái hậu, tìm cơ hội “chiếu cố” đến vương phi này một chút để nàng ta bớt ngu xuẩn đi.

Hôm sau, khi ta vừa mới thức dậy, nha hoàn đã đến báo rằng Mai Thu Hương mời ta đến nội viện của vương phi.

Ả ta lại định giở trò gì nữa đây? Ta còn đang muốn tìm cơ hội để “chiếu cố” vương phi theo lời căn dặn của Thái hậu thì ả ta đã dọn sẵn đường mời ta đến viện rồi à? Vương phi à, ngươi đừng làm ta thất vọng đấy nhé!

Ta chỉnh trang xong xuôi thì thong thả tiến về viện của vương phi. Ta vừa bước vào cửa, Mai Thu Hương đã dịu dàng lên tiếng:

– Muội muội mau vào xuống đi.

Ta cũng không ngần gnại gì, vén áo ngồi xuống. Dường như thấy ta có vẻ hòa nhã, Mai Thu Hương bèn trưng ra vẻ mặt nhu mì, diễn xuất cực kỳ “xuất thần”, làm một vương phi thấu tình đạt lý, cao thượng nhân hậu mà cất giọng nói:

– Muội muội, thật ra ta vẫn luôn rất muốn chung sống hòa bình với muội, phụ thân ta cũng rất có quyền thế, chúng ta có thể liên hợp với mẫu gia, cùng nhau liên thủ để hỗ trợ cho Nhiếp chính vương…

Ta không hề nao núng, bình tĩnh nhìn nàng ta diễn trò.

Xem ra, Mai Thu Hương không hề ngốc, ả ta biết rõ mình không đủ năng lực để có thể chiếm chút lợi nào từ ta, nên đã đổi hướng, muốn liên thủ với ta.

Nhưng tại sao ta phải liên thủ với ả?

Mai Thu Hương cẩn thận quan sát sắc mặt ta, cúi đầu tủi thân nói:

– Ta cũng không muốn cướp người yêu của người khác, là Thái hậu nương nương ra lệnh cho ta gả đến…

Ồ, không lôi kéo được ta thì lại đổi sang kể lể, tố khổ đấy à? Ta không có hứng thú chơi trò tâm kế này với ả ta. Có lẽ ta nên đi tìm Triển Ngọc Đường còn vui hơn.

Thấy ta định bỏ đi, Mai Thu Hương vội vã nói:

– Ta có quà tặng muội đây.

Nói rồi, ả ta mở chiếc hộp tròn nhỏ bên cạnh ra, bên trong có một thứ bột mềm mại màu trắng trong suốt, tỏa ra hương thơm thoang thoảng.

Ta nhướng mày hỏi:

– Đây là cái gì? Ngươi tự làm à?

Mai Thu Hương đắc ý, đưa cho ta xem và khoe khoang:

– Đúng vậy, đây là cao dưỡng nhan do chính tay ta làm ra. Ta có được phối phương này từ một vị tiên nhân trong mơ, cao dưỡng nhan này sẽ giúp da trắng mịn và mềm mại. Muội cứ dùng thử xem.

Nói xong, ả ta liếc nhìn sắc mặt của ta.

Thấy ta không có phản ứng gì, ả ta hơi sửng sốt.

Đương nhiên ta sẽ không để ả ta nhìn ra được vui buồn giận dữ của mình, nhưng ta đã bắt được trong câu nói của Mai Thu Hương mấy chữ quan trọng: Tiên nhân trong mơ.

Bỗng nhiên ta nhớ lại câu nói mà ta vô tình nghe được trên xe ngựa:

“Cổ đại không có kỹ thuật trang điểm, sao Bạch Vân Chiêu vẫn có thể đẹp như vậy chứ? Mày có thể chỉ cho tao cách nào đó để hủy hoại nhan sắc của ả không?”

Có vẻ như kẻ được Mai Thu Hương xưng hô bằng cách gọi “mày – tao” kỳ lạ kia chính là vị “tiên nhân trong mơ” mà ả ta nhắc đến. Vậy thì, một ả đàn bà vừa mới nhờ vả “tiên nhân trong mơ” chỉ cho cách nào đó để hủy hoại nhan sắc của ta sẽ tự tay chế tạo ra cao dưỡng nhan để tặng cho ta sao? Đó thật sự là cao dùng để “dưỡng nhan” ư? Ngươi chắc chứ?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8