Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Không Đừng Ngông Với Chế
Chương 17. Sa cơ

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:27:28 | Lượt xem: 3

Trong cơn hôn mê, ta loáng nghe Trương Lân quỳ một chân bên giường ta, giọng nói hoảng loạn:

– Binh mã đã tập hợp thành trận xếp trước cổng cung, Nhiếp chính vương bị ả yêu nữ kia mê hoặc, hình như muốn bức cung rồi. Nhiếp chính vương dường như không nhận ra đường chủ nữa. Lời của chúng ta khuyên, ngài ấy cũng không nghe lọt tai. Đường chủ, ngài mau tỉnh lại đi…

Những lời của Trương Lân từng câu một lọt vào tai ta, nhưng ta không thể nói thành lời, lại rơi vào hôn mê vì đau đớn.

Khi ta tỉnh lại, Trương Lân vẫn quỳ ở đó, vẻ mặt phức tạp.

Ta biết, Mai Thu Hương đã đắc thủ.

Ta yếu ớt mở lời:

– Bọn họ đâu rồi?

Trương Lân chán nản nói nhỏ:

– Nhiếp chính vương đã đưa ả yêu nữ kia đến Ám Vân Đường…

Khi ta nhìn thấy Mai Thu Hương đứng bên cạnh Triển Ngọc Đường, phản ứng đầu tiên của ta là: Không hề xứng đôi.

Triển Ngọc Đường cao lớn, khí phách sắc bén, như một lưỡi d.a.o sắc lạnh c.h.é.m giết.

Nhưng giờ đây, con d.a.o này không còn vỏ nữa rồi.

Mai Thu Hương nhìn sang Triển Ngọc Đường, đôi mắt của ả ta như muốn trào ra sự si mê, nắm lấy ống tay áo của hắn mà liên tục tủm tỉm cười thẹn thùng.

Thấy ta đến, Triển Ngọc Đường đứng yên tại chỗ, ánh mắt của hắn nhìn ta vô cùng lạnh lẽo.

Mai Thu Hương vô cùng thỏa mãn.

Ta gọi hắn:

– Ngọc Đường.

Triển Ngọc Đường hơi cau mày, trong đáy mắt lóe lên một tia sáng.

Nụ cười trên khóe môi Mai Thu Hương vụt tắt, trong đầu vội vàng nói:

“Hệ thống, không được để chàng nhớ ra!”

Thấy Triển Ngọc Đường lại trở nên lạnh nhạt, gương mặt tái nhợt của Mai Thu Hương mới hơi giãn ra.

Ả ta ngẩng lên, gương mặt vô hại như chú thỏ trắng, giọng nói mềm mại:

– Triển Ngọc Đường, từ nay về sau ta sẽ ở bên chàng, được không?

Triển Ngọc Đường ngoan ngoãn đáp:

– Được, Chiêu Chiêu.

Sắc mặt Mai Thu Hương đột ngột thay đổi, sửa lại lời hắn:

– Ta là Thu Hương, Triển Ngọc Đường gọi ta là Thu Hương!

– Chiêu Chiêu. Ta chỉ cho phép Chiêu Chiêu ở bên cạnh ta.

Mai Thu Hương tức đỏ cả mặt, Triển Ngọc Đường vẫn luôn giữ vẻ mặt kiêu ngạo, không hề chiều theo ý ả ta.

Mai Thu Hương đành gật đầu:

– Ừm, thôi được, chàng muốn gọi ta là gì thì cứ gọi.

Lúc này trên mặt Triển Ngọc Đường mới lộ ra một chút dịu dàng.

Mai Thu Hương tiếp tục âu yếm thôi miên hắn:

– Triển Ngọc Đường, chúng ta là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên. Ở núi Khung Đỉnh, ta đã vì chàng mà chống lại bầy sói tấn công. Ta thành lập Ám Vân Đường cho chàng, củng cố chính quyền…

Triển Ngọc Đường ngắt lời:

– Tất cả những điều thật sự đều là do ngươi làm sao?

Mai Thu Hương không chớp mắt nhìn hắn, nói:

– Ừm, là ta làm!

Ta đứng bên cạnh, càng nghe càng thấy lạnh lòng.

Triển Ngọc Đường đã quên ta.

Ánh mắt của hai người bọn họ tràn đầy ân ái.

Còn ta, thì thừa thãi rồi.

Vẻ mặt ta thất thần, thu hồi ánh mắt không còn nhìn bọn họ nữa mà quay đầu bỏ đi.

Đợi đến khi ta bước ra khỏi cửa, liền nghe thấy tiếng bàn ghế va chạm phía sau.

Tiếp theo, tiếng rên rỉ của Mai Thu Hương truyền đến:

– Triển Ngọc Đường… Chàng định làm gì? Buông ta ra… Ta không thở được…

Giọng nói trầm thấp của nam nhân vang, không hiểu sao lại khiến người ta nghe thấy ba phần tàn nhẫn m.á.u lạnh, nhưng ta lại cảm thấy dễ nghe vô cùng:

– Ngươi chắc chắn tất cả những điều đó đều là ngươi làm sao?

Ta hơi ngẩng đầu, nở một nụ cười vừa đẹp vừa ngạo nghễ.

Mai Thu Hương, diễn xuất của chúng ta cũng không tệ nhỉ.

Trong mật thất.

Nam nhân khoác áo vương bào đen tùy ý tựa vào ghế, ngũ quan sắc sảo như phủ một tầng hàn khí, đôi mắt tựa như mắt chim ưng mang theo sát khí lạnh lùng, trong ánh nến càng thêm âm u. Thân hình cao lớn, một miếng ngọc bội màu trắng không chút tì vết treo lủng lẳng bên hông.

Ta thản nhiên đi đến bên Triển Ngọc Đường, dựa vào vai hắn ngồi xuống.

Bỗng chốc, ta nhướng mày, đáy mắt thoáng vẻ ảm đạm, ung dung nở nụ cười:

– Cảnh tượng này, chàng có quen không?

Giống hệt như lần đầu ba chúng ta gặp nhau. Nhưng có khác một chút, lúc này không phải là ở trước hỉ phòng giăng đèn kết hoa nữa mà trong mật thất âm u lạnh lẽo.

Vẻ mặt Mai Thu Hương hoảng sợ tột độ, cả người run rẩy ngồi phịch xuống đất.

Đột nhiên, ả ta như nghĩ ra gì đó mà mở to mắt, đôi bàn tay không khỏi run rẩy chỉ về phía chúng ta:

– Các ngươi… lừa ta?

Ta khoanh tay trước ngực, thong thả cong lên một bên môi:

– Lần này, là thanh mai chiến thắng ý trời rồi.

Ánh mắt Mai Thu Hương như điên như dại, quét qua ta và Triển Ngọc Đường:

– Không thể nào! Không thể nào!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8