Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Không Đừng Ngông Với Chế
Chương 18. Đoạt hệ thống

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:27:29 | Lượt xem: 3

Ta nhếch môi, nụ cười không chạm đáy mắt, chậm rãi nói với Mai Thu Hương:

– Ta vốn là nữ nhi được thế gia danh môn nuôi dưỡng, sao có thể bị một kẻ chẳng biết từ đâu đến như ngươi ức hiếp? Một vong hồn ti tiện từ dị giới, chỉ dựa vào năng lực biết trước của mình mà tùy tiện thay đổi quốc vận và vận mệnh của người khác. Mai Thu Hương, ngươi đáng bị thiên đao vạn quả, c.h.ế.t cũng không đáng tiếc.

Mai Thu Hương điên cuồng lắc đầu:

– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mau nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì?

Ta đi tới, trói hai tay ả ta ra sau lưng, cúi đầu hỏi:

– Xem ngươi vô dụng đến mức nào kìa. Mất đi thứ gọi là “hệ thống” kia, ngươi còn có bản lĩnh gì nữa không?

Mai Thu Hương khó khăn nuốt nước bọt, nhìn ta, giọng nói run rẩy để lộ sự hoảng loạn cực độ:

– Ngươi đừng đụng vào ta! Ta là người mang sứ mệnh thiên đạo đến… Á…

Mai Thu Hương đang ba hoa về cái gọi là “sứ mệnh thiên đạo” của ả thì đột nhiên kêu thét lên.

Ta bẻ ngược cánh tay của ả ta, phát ra tiếng xương kêu rắc rắc. Sau đó, ta bóp chặt cánh tay trật khớp của ả, cất giọng điệu lạnh lùng vô tình:

– Nói lại lần nữa rõ ràng cho ta nghe nào.

Trong hoàn cảnh trưởng thành của ta, chưa từng có hai chữ từ bi.

Mai Thu Hương đau đến đổ mồ hôi lạnh, sắp khóc đến nơi rồi. Ả điên cuồng gào thét trong đầu:

“Hệ thống! Mày đâu rồi! Mau giúp tao!”

Thế nhưng Mai Thu Hương không nhận được bất cứ sự hồi đáp nào của “hệ thống”. Chỉ có một giọng nói lạnh lùng vang lên, tràn đầy sát ý gọi tên ả ta:

– Mai Thu Hương.

Mai Thu Hương giật mình ngẩng đầu nhìn lên, đập vào mắt nàng ta là một đôi mắt đen sâu hun hút như vực thẳm.

– Thứ đồ không rõ nguồn gốc kia vẫn luôn được giấu ở trong người của ngươi, đúng không?

Đôi môi nứt nẻ của Mai Thu Hương mấp máy, gương mặt đầy vẻ kinh sợ, ngây ngốc ngồi đó.

Bất thình lình, một lưỡi kiếm lạnh ngắt chĩa thẳng vào giữa trán Mai Thu Hương.

Triển Ngọc Đường tàn nhẫn mở miệng:

– Ở đây sao?

Mai Thu Hương điên cuồng gọi hệ thống.

Lưỡi kiếm của Triển Ngọc Đường chuyển xuống, lạnh lùng cứa vào cánh tay Mai Thu Hương, m.á.u tươi lập tức trào ra. Ả lập tức lăn lộn gào thét đến mất cả hình tượng:

– A, đau quá! Giết người rồi! Ai đó cứu tôi với. Cứu với!

Mai Thu Hương vừa lăn vừa bò, nước mắt nước mũi tèm lem cả mặt, sau lưng lại trúng một nhát kiếm, m.á.u tươi đầm đìa. Mai Thu Hương đã không còn tâm trí để nói thầm nữa, gào lên thảm thiết:

– Hu hu hu… Ta muốn dùng điểm tích lũy đổi lấy cơ thể trùng sinh, hệ thống, mày mau cứu tao!

Quả nhiên vết thương của Mai Thu Hương nhanh chóng lành lại ngay trước mắt của bọn ta. Thế nhưng tốc độ tự lành của những vết thương lại không thể nhanh bằng tốc độ vung kiếm của Triển Ngọc Đường.

Một giọng máy móc lạnh lùng lọt vào tai ta.

“Ting… Thông báo điểm tích lũy của kí chủ đã cạn kiệt. Không thể tiếp tục hồi sinh.”

– Dừng lại một chút đi, Ngọc Đường.

Ta gọi Triển Ngọc Đường dừng lại. Lúc này Mai Thu Hương đã bị c.h.é.m thành huyết nhân, nhưng không có một vết thương nào gây tử vong. Ả ta co ro trong góc tường, ôm đầu, mơ hồ nhìn thấy hai bóng người kề vai nhau, giẫm lên vũng máu, khinh thường nhìn ả ta từ trên cao.

Triển Ngọc Đường quay sang nhìn ta, dịu dàng hỏi:

– Chiêu Chiêu. Nàng muốn lấy thứ đồ kia ngay bây giờ không?

– Ừm. Thứ “hệ thống” đó có vẻ thú vị. Ta muốn chơi thử xem.

Ta xuyên qua thời không, đoạt lấy hệ thống.

Tính từ xưa đến nay, ta có thể coi là người thứ mấy trên thế gian này có thể tự tay trực tiếp đoạt được hệ thống từ người xuyên không đây?

Thật ra cũng không hẳn là ta cướp đoạt. Trong lúc ta đang dự tính xem có nên mổ não Mai Thu Hương ra để xem tận tường cái thứ gọi là “hệ thống” kia hay không thì hệ thống lại tự động từ bỏ Mai Thu Hương, ngoan ngoãn đầu hàng, tự chui vào tay ta.

Thực ra, ta và Triển Ngọc Đường đã biết đến sự tồn tại của thứ này từ lâu rồi.

Bởi vì ta và Triển Ngọc Đường đều là Khí vận chi tử của thời đại này.

Ta vẫn tưởng rằng “Song tử đồng triều” là chuyện may.

Ai ngờ, lúc đại sư gieo quẻ tính ra được cả hai chúng ta đều là con cưng của trời thì ông lại nhíu mày, nghiêm trang nói với ta rằng:

– Song tinh tụ hợp, che mờ lẫn nhau, họa lớn sắp tới! Người thừa kế vận mệnh của trời vốn chỉ có thể là sự tồn tại duy nhất.

Ta và Triển Ngọc Đường, nhất định phải có một người phải chết, mới có thể bảo vệ thiên hạ thái bình muôn đời. Nếu không, thiên tai nhân họa sẽ liên tiếp xảy ra, vận nước sẽ tiêu vong.

Lúc đó Triển Ngọc Đường đã quyết định, hắn sẽ c.h.ế.t để cho ta sống.

Không thể nào!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8