Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên thành hoàng hậu độc ác
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:31:20 | Lượt xem: 4

Ở trước mặt Lý Giác cùng Thẩm Oánh Oánh rơi lệ thật sự là một chuyện mất mặt, ta vội vàng đi ra ngự thư phòng, bước chân nhanh đến mức Thu Sương cũng phải chạy chậm mới có thể đuổi kịp ta. 

Kỳ quái chính là, nước mắt của ta tới cũng nhanh đi cũng nhanh, Phải chăng đây là phần thưởng thần kỳ mà thể chất của phụ nữ mang thai mang lại?? 

Thấy ta không khóc, Thu Sương ngược lại khóc lên. 

Nàng vừa khóc vừa an ủi ta: “Nương nương, người đừng so đo với Thẩm quý phi, cũng đừng vì nàng mà thương tâm, người mới là hoàng hậu, người còn có tướng gia, còn có tiểu hoàng tử nữa.” 

Nhìn nàng nức nở nói ra những lời này, ta rất đau lòng. 

Thu Sương thật sự là một cô nương tốt, nàng vì ta chịu ủy khuất mà rơi lệ, lúc khóc cũng không quên an ủi ta. 

Ta nhẹ nhàng ôm lấy nàng, nói với nàng: “Ngươi yên tâm, sau này ta sẽ không vì những người không liên quan này mà thương tâm nữa.” 

Phía sau bụi hoa cành lá sum xuê đột nhiên xuất hiện một thân ảnh trong trẻo, nguyên lai là Trần Giản Ngôn, là Lý Giác phái hắn tới trách cứ ta sao? 

Ta buông Thu Sương ra, lạnh lùng nhìn hắn.

Trần Giản Ngôn trước sau như một cung kính nói với ta: “Quý phi đau bụng, bệ hạ phái thần đến báo cho nương nương, Bạch Chỉ cũng không phải bị quý phi và bệ hạ sai khiến, nương nương về sau cũng có thể ăn tổ yến.” 

Ta không hề nghĩ ngợi, nghẹn ngào đáp: “Bạch Chỉ bất quá là một thị nữ, không có chỗ dựa vững chắc, làm sao có thể vô tội khiêu khích Hạ Hà, Hạ Hà cũng bị phạt nặng như vậy. Làm chính là làm, không làm chính là không làm, thỉnh cầu ngươi nói cho hắn biết, về sau có lời gì cứ nói thẳng, không cần tốn tâm cơ như vậy.” 

Trần Giản Ngôn trầm ngâm một chút, đi về phía trước hai bước: “Gần đây trong triều có người đề nghị, xuất thân của quý phi quá thấp, không xứng với thiên tử. Nghĩ đến, trong lòng Thẩm đại nhân cũng có tính toán.” 

Ta thập phần kinh ngạc vì sao Trần Giản Ngôn lại chủ động nói cho ta biết chuyện tiền triều, đây không phải là tối kỵ của thái giám sao? 

Chờ một chút, ý của hắn là nói, Thẩm Oánh Oánh là một Bạch Liên Hoa thuần khiết, cha mẹ của nàng lại chờ không kịp, muốn mượn ân sủng của nữ nhi để chèn ép ta, từ đó mưu được địa vị cao? 

Không thể không nói, ý nghĩ này tuy rằng không tệ, nhưng thủ đoạn đúng là quá ngu xuẩn a. 

Phụ thân Thừa tướng của ta sẽ mặc cho hắn đánh mặt ta, tiến tới làm mất mặt tướng phủ sao?

Sau khi nhận được tình cảm của người khác, tự nhiên không còn lạnh lùng nữa. 

Ta cố ý dùng ngữ khí ôn hòa giống như bình thường nói cám ơn hắn: “Đa tạ ngươi nói cho ta biết, ta cũng sẽ không đem việc này nói cho người khác.”

Ta hoài nghi Trần Giản Ngôn nở nụ cười, nhưng biểu tình của hắn tựa hồ chưa bao giờ thay đổi, vẫn là mặt không chút thay đổi, không quan tâm hơn thua. 

Hắn lại hành lễ: “Nương nương nói quá lời, thần không gánh chữ tạ này, nương nương cũng phải nhớ, người vĩnh viễn sẽ là Hoàng hậu nương nương.” 

Dứt lời, hắn liền đi. 

Lời này rất đáng suy nghĩ, hắn là uyển chuyển biểu đạt hắn muốn về phe ta, hay là nói hắn đang ám chỉ mình là người của Sở tướng? 

Xem ra sau này phải tìm cơ hội nói chuyện với người cha tiện nghi kia của ta. 

Nếu đã đi ra, liền thuận tiện đi bạo thất đón Hạ Hà ra đi. 

Thiết nghĩ nếu ta đang ăn trưa mà Hạ Hà đang phải chịu khổ, ta cảm thấy không thoải mái. 

Không có người tri kỷ như nàng, cũng không có ai gắp thức ăn cho ta. 

Vì thế ta mang theo Thu Sương, trực tiếp đi bạo thất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8