Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên thành hoàng hậu độc ác
Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:31:30 | Lượt xem: 4

22

Đợi đến thu đi đông đến, vạn vật suy tàn, Sở Hành rốt cục khôi phục hơn phân nửa, ít nhất có thể không cần mỗi ngày ngủ tĩnh dưỡng. 

Ta cố ý xuất cung đi thăm y, gương mặt y tái nhợt, người cũng gầy đi rất nhiều, ngay cả nói chuyện cũng phảng phất là cố gắng chống đỡ một hơi. 

Ánh mắt y nhìn ta vẫn nóng rực như trước, tâm tình của ta cũng đã xảy ra biến hóa. 

Y dường như có phát hiện, thu hồi lại bàn tay vừa mới cố gắng vươn ra muốn kéo tay ta, ngượng ngùng nói:

“A tỷ trách ta rồi sao?” 

Trên đường tới đây ta vốn đã chuẩn bị rất nhiều rất nhiều lời, ta muốn hỏi hắn chân tướng rốt cuộc là cái gì, vì sao không đem kế hoạch nói cho ta biết, cảm giác bị lừa gạt còn bị hoài nghi thật không tốt, y có biết lúc ta một mình đối mặt với Lý Giác có bao nhiêu sợ hãi không? 

Y thật sự tin tưởng ta, vì tốt cho ta, hay là căn bản không quan tâm cảm thụ của ta đây? 

Nhưng nhìn đôi môi tái nhợt, lông mi run rẩy của y, ta lại không đành lòng mở miệng. 

Ta nhớ tới y lần lượt vui vẻ gọi “A tỷ”, y dẫn ta đi thuyền trên hồ, y nói với ta, y nhất định sẽ làm cho ta mỗi ngày đều vui vẻ… 

Ta cái gì cũng không nói, cái gì cũng không nói nên lời, chỉ có thể hỏi y:

“Hứa Vân Tiêu cùng bao chưng là chuyện gì xảy ra?”

Hắn nói: “Ta sai người nuôi dưỡng huấn luyện rất nhiều con mèo trắng, tặng cho a tỷ một con ngoan ngoãn nhất, cho dù là muốn g.i.ế.c nó, nó cũng sẽ không có một chút phản kháng, thứ nhất là sợ làm bị thương a tỷ, thứ hai là vì làm cục diện. Trong nhà Hứa Vân Tiêu gặp nạn, hắn cùng đệ đệ hắn đều phải bị đưa vào cung. Hắn vì Hứa gia hữu hậu, cầu xin làm môn hạ của ta, tự nguyện trung thành, chỉ cầu ta để cho đệ đệ hắn không vào cung. Đây đương nhiên là việc nhỏ đối với ta. Hứa Vân Tiêu cũng coi như thông minh, dựa vào thủ đoạn của mình mà đến trong cung a tỷ. Sau đó làm việc, chính là cung nữ làm việc nặng trong cung Quan Sư, phụ thân nàng ham mê Đánh bạc thành nghiệm, còn ngày ngày đánh vợ, nàng muốn cứu mẫu thân lại không thể làm gì. Ta đã sớm phái người điều tra tất cả cung nhân trong Quan Sư cung, liền cùng nàng làm giao dịch, nàng trả giá tính mạng, mẫu thân của nàng thoát khỏi khổ hải. Hứa Vân Tiêu sớm g.i.ế.c bánh bao, để cho cung nữ kia chôn ở trong cung Quan Sư, mà ta thường xuyên tiến cung, lại dẫn theo một con mèo đã trải qua huấn luyện đặc thù, ngụy trang thành bánh bao. Cung nữ kia tìm cơ hội rắc bột phấn đã chuẩn bị sẵn lên quần áo kiệu phu. Loại phấn này người ngửi không có mùi, về sau tiến cung con mèo kia ngửi được lại sẽ điên cuồng công kích người. Đó là kế hoạch của ta. Ngoài ra, tất cả đều là giả. “

Thật hay giả, đủ để mê hoặc người khác. 

Thì ra là thế, thật sự là giỏi tính toán, ta hỏi y: 

“Vậy ngươi có nghĩ tới, Lý Giác sẽ làm như thế nào không?” 

Thần sắc của y có chút âm trầm: “Ta vốn tưởng rằng, kết quả xấu nhất là hắn không phân biệt tốt xấu trả thù Sở gia, nhưng không nghĩ tới, hắn lại bắt đầu động thủ sớm như vậy. Nếu không phải vì nội gián hắn dàn xếp, ta cũng không đến mức bị thương nghiêm trọng như vậy.”

Ta nhẹ nhàng nói: “Ngươi vì sao không nói cho ta biết trước? Hắn nói, hắn muốn g.i.ế.c ngươi, ta dưới tình thế cấp bách động thủ với hắn, một kích không nặng. Hắn thiếu chút nữa g.i.ế.c ta, ngươi biết không?” 

Sở Hành khiếp sợ ngẩng đầu lên, ánh mắt gắt gao nhìn ta: 

“A tỷ…… Đây…… Đây là chuyện khi nào?! Chẳng lẽ…… Là đêm hôm đó? Trần Giản Ngôn kia……” 

Không hổ là y, chỉ dựa vào một câu nói của ta đã có thể đoán được bảy tám phần. 

Ta kể cho y nghe chuyện xảy ra tối hôm đó. 

Sắc mặt của y càng khó coi, một tay nắm lấy tay ta, vội vàng nói: 

“Là ta không tốt! A tỷ! Từ nhỏ đến lớn tỷ đã không giỏi nói dối, mỗi lần ta đều có thể nhìn ra. Lúc này sự tình quan trọng, ta vì vạn nhất, liền không nói cho tỷ biết, thế nhưng, lại hại a tỷ thân tới hiểm cảnh. Là ta đáng chết, ta không nên…” 

Nói về sau, y dĩ nhiên bởi vì xúc độnh hôn mê bất tỉnh, nhưng tay y còn gắt gao nắm chặt lấy ta. 

Ta vừa thất vọng vì y gạt ta, lại thương hại y bị thương nặng. 

Thôi, đã qua rồi, huống chi y còn khổ sở và áy náy như thế. 

Ta thả tay y trở về, lại dịch chăn cho hắn, do dự một hồi, rời khỏi phủ Thừa tướng. 

Lại qua vài ngày, Sở Hành lại vào cung. 

Vừa nghe được tin tức này, trong lòng ta căng thẳng, thái y rõ ràng nói y trước mắt còn không thích hợp xuống giường đi lại a. 

Ta vội vàng nghênh đón đi ra ngoài.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8