Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên thành nữ chính ngược văn, ta đá nam chính ra chuồng gà.
Chương 13 (Hoàn)

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:32:56 | Lượt xem: 3

Vương Minh Châu nhàm chán nghịch chuỗi hạt trên tay: “Nếu không thì sao, cha ta còn tìm người đi khắp nơi tuyên truyền chuyện “Sao Tử Vi” giáng trần nữa kìa.”

“Đại Ân hưng thịnh, nhờ có Nữ Chiêu Vương. Tảng đá kỳ lạ tự nhiên đã tìm được tám mươi mốt khối rồi.”

“Bây giờ ngươi muốn bỏ cuộc cũng được, trả tiền lại đây đi.”

Đỗ Cẩm Tú gác một chân lên ghế: “Tấu chương của cha ta cũng đã viết xong rồi.”

“Trong triều đã có một nửa ủng hộ, số còn lại, còn có một nửa có thể tranh thủ.”

Ta thở dài một hơi.

Đây là phiên bản Trần Kiều binh biến của Đại Ân sao?

Ngoài cửa, một bóng người thanh tao chậm rãi bước vào.

Là Bùi Cảnh Chi.

Hắn khom người hành lễ.

“Thần đã chuẩn bị kỹ càng để cùng bệ hạ lưu danh thiên cổ.”

Ta cười mắng: “Ngươi chắc chắn là muốn cùng ta lưu danh muôn đời chứ?”

Khóe miệng Bùi Cảnh Chi mang theo ý cười.

“Đều được.”

“Bất luận như thế nào, mấy trăm năm sau, tên của chúng ta – quân thần – sẽ được viết cùng nhau.”

Đỗ Cẩm Tú: “Hừ, nói như thể không có ta ấy.”

Vương Minh Châu: “Còn có ta nữa, còn có ta nữa, nữ doanh thương đầu tiên của Đại Ân trong tương lai!”

Tô Diệp Nhã mặc một bộ đồ trắng tinh bước vào: “Còn có ta – Nữ hãn vương của bốn mươi chín bộ tộc thảo nguyên.”

Lão hãn vương bị cướp mất hãn vị vui vẻ gật đầu.

“Đúng đúng đúng, còn có người chồng không tranh giành hãn vị của Nữ hãn vương, và đứa con trai ngốc nghếch của ông ta.”

Lặc Cổ cúi đầu, uất ức lên tiếng.

11

Xuyên sách năm năm, ta đăng cơ.

Trở thành Nữ đế đầu tiên trong lịch sử Đại Ân.

Trên triều đường, một nữ quan dáng người nhỏ nhắn gầy yếu có chuyện muốn tấu trình.

Tối hôm qua ngủ hơi muộn, lúc này ta không còn chút tinh thần nào, cũng không nghe rõ nàng ta nói gì.

Chỉ nghe loáng thoáng có một tiểu quốc nào đó ở biên giới đang có ý đồ xâm phạm lãnh thổ Đại Ân.

Ta mới lên ngôi chưa được bao lâu, chính sự còn chưa ổn định, lúc này mà đánh nhau thì nhân dân tốn của, không có lợi.

“Triều ta mới thành lập, lúc này không nên động binh.”

“Món nợ này cứ ghi lại trước, đợi sau khi nghỉ ngơi dưỡng sức sẽ tính toán sau.”

Vị đại thần kia gật đầu đáp: “Nếu đã như vậy, chuyện của Oa quốc cứ tạm thời gác lại cũng không sao.”

Ta có chút không dám tin vào tai mình.

“Ngươi nói là nước nào xâm phạm biên giới Đại Ân?”

Vị đại thần kia cung kính đáp: “Hồi bệ hạ, là Oa quốc.”

“Ngươi nói Oa quốc đã làm gì với biên giới Đại Ân?”

Vị đại thần kia cung kính đáp: “Hồi bệ hạ, là xâm phạm.”

“Oa quốc đã xâm phạm biên giới ở đâu?”

Vị đại thần kia cung kính đáp: “Hồi bệ hạ, là Đại Ân.”

Oa quốc à, ngươi mà nói như vậy thì ta không buồn ngủ nữa rồi.

Ta vỗ bàn một cái: “Chỉ là một nơi nhỏ bé, thế mà dám xâm phạm Đại Ân ta.”

“Đánh! Nhất định phải đánh!

“Không cho bọn chúng một bài học, bọn chúng thật sự cho rằng Đại Ân dễ bắt nạt sao!”

“Đỗ tướng quân, Tô Cổ Lặc tướng quân.”

“Có thần!”

“Có thần!”

“Trẫm lệnh cho hai người các ngươi đến…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8