Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Tiểu Thuyết Mạt Thế
C8

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:36:06 | Lượt xem: 3

9.

?

“Thật sao? Tôi không tin.”

Bởi vì nhân vật phản diện Trần Văn Tinh vừa rời đi, chân sau còn bị què.

Hiện tại căn cứ Hi Vọng là căn cứ sống sót lớn nhất.

Mà Trần Văn Tinh là đội trưởng đội dị năng của căn cứ, lần này hắn ra ngoài là để lấy xăng, nhân tiện dẫn những người sống sót xung quanh như chúng tôi trở về nơi trú ẩn.

Nhưng hắn lại bị thương nặng bởi một loại thực vật đột biến, lúc đột nhập vào trạm xăng, hắn đã b.ắ.n trượt mục tiêu.

Sau khi được người có dị năng đặc biệt cứu sống, chân hắn vẫn chưa phục hồi hoàn toàn, lúc đi còn lê chân, trông rất buồn cười.

Tôi:…

Tôi luôn cảm thấy những dây leo này trông quen quen.

Hệ thống hỏng rồi.

“Kiện chính quyền trung ương! Tôi sẽ kiện chính quyền trung ương!”

“Tại sao nhân vật phản diện còn chưa tìm đến cái ch đã bắt đầu què chân, ít nhất phải đợi đến một nghìn chương sau chứ!”

Đầu sỏ gây tội đã kiềm chế cơn giận của mình, đang sơn móng tay cho tôi.

Nhìn qua còn nghiêm túc hơn cả những người dán phim dưới gầm cầu vượt.

“Kiều Kiều có phải bị dọa sợ rồi hay không?”

Giang Dã đột nhiên lên tiếng.

“Trần Văn Tinh không phải người tốt, tôi chỉ là sợ em bị hắn lừa, vừa rồi chỉ hung dữ một chút thôi.”

Giang Dã bắt đầu giở trò: “Nghe nói tích cách con người hắn có chút vấn đề, em nhất định phải tránh xa tên đó ra, đi theo hắn nhất định sẽ không có tương lai.”

Đúng vậy.

Ở chỗ nhân vật phản diện chỉ có thể nhận được những chiếc bánh quy nén khó ăn. 

Sự suy giảm mức tiêu thụ này cũng quá nghiêm trọng.

Dù sao thì cốt truyện cũng đã sụp đổ.

Không làm nhiệm vụ cũng không sao.

Tôi đặt tay phải vào lòng bàn tay Giang Dã, dè dặt nói:

“Ồ, vậy tối nay tôi muốn ăn thịt heo chua ngọt.”

Giang Dã đột nhiên hưng phấn.

Kéo vách ngăn của xe xuống, kéo tôi đến rồi đặt xuống một nụ hôn mãnh liệt.

Nhưng tôi đã đánh giá thấp quyết tâm đào góc tường của Trần Văn Tinh.

Lúc Giang Dã ra ngoài đi vệ sinh, Trần Văn Tinh lại ngồi xe lăn tới.

Hắn nhìn lên bầu trời ở một góc 45 độ, lưu lại một mức độ tổn thương đủ để khiến người khác cảm thông.

“Sở Kiều, Giang Dã chẳng qua là ỷ vào hôn ước của trưởng bối mà thôi, hắn ngay cả dị năng cũng không có, gi*t zombie đều dùng súng, căn bản không thể bảo vệ được em.”

“Mà dị năng cấp 5 của anh lại có thể phù hợp với em.”

Trần Văn Tinh ám chỉ rõ ràng:

“Chỉ cần Giang Dã ch, chúng ta có thể ở bên nhau.”

Tôi vừa định mở miệng đuổi hắn đi.

Nhưng luôn cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp.

Cho đến khi đoàn xe chạy đến cầu vượt, một nhóm lớn zombie đột nhiên tràn vào từ phía sau, trong đó có rất nhiều loài trông rất đáng sợ và kỳ lạ.

Tiếng la hét vang lên từ mọi hướng, một mảnh m.á.u thịt mơ hồ.

Không ít xe tư nhân nằm ngang giữa đường, căn bản không thể tiếp tục di chuyển.

Đây là một cuộc tấn công có tổ chức, thậm chí còn có những zombie bị điều khiển, nếu không tiêu diệt kịp thời sẽ dẫn đến thảm họa.

Vẻ mặt của Giang Dã vô cùng nghiêm túc, hắn đeo cho tôi một chiếc khẩu trang màu đen, che đi phân nửa diện mạo trắng nõn thanh tú.

Sau đó dặn dò anh em của mình: “Việt Dương, Phong Tử, hai người bảo vệ em ấy lên chiếc xe tải lớn do căn cứ phía trước cử đến, tôi sẽ chặn phía sau.”

Nói xong thì quay người lao ra chắn trước đám zombie.

Nhưng bỗng nhiên lại kéo khẩu trang của tôi xuống, để lại một nụ hôn chân thành trên mặt tôi.

“Tiểu thư đừng sợ, ngoan ngoãn chờ tôi trở về.”

Trong lòng tôi giật mình.

Cho đến khi được hộ tống lên xe tải lớn, phía bên kia cầu đã không còn nhìn thấy bóng dáng của Giang Dã.

Trần Văn Tinh không biết từ khi nào đã dừng xe lăn bên cạnh tôi.

Hắn chỉ đạo các dị năng trên xe tấn công vào những điểm yếu của trụ cầu, gây cản trở cho lũ zombie.

“Không được! Phía sau còn có nhiều người như vậy, anh Dã còn chưa lên xe!”

Cao Việt Dương đã cố gắng hết sức để ngăn cản Trần Văn Tinh.

“Nói không chừng anh ta đã ch rồi.”

Hắn vừa nói xong, Giang Dã đã phóng xe máy với tốc độ cực nhanh lao tới cây cầu.

Nhưng khi hắn vừa tới mép xe tải và định đứng dậy, tôi đột nhiên đưa tay đẩy Giang Dã ra.

Hai mắt hắn mở to, không thể tin mà kêu to tên của tôi.

“——Tống Sở Kiều!”

Cột cầu cách đó không xa ầm ầm sụp đổ.

Giang Dã cùng với đám zombie và đá vụn, rơi xuống dòng sông chảy xiết.

Tôi như vừa tỉnh mộng.

Một giây sau, cũng nhảy xuống theo hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8