Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Thành Phi Tần, Ta Bị Hoàng Đế Quấy Rầy Mỗi Đêm
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:37:34 | Lượt xem: 3

Ta khẽ thở dài, vừa định đứng dậy đi dạo một chút, không ngờ tới, người trên giường đột nhiên mở mắt.

[Chẳng lẽ lại giống như lúc trước, đột nhiên thức dậy dọa người, dọa người thì có tác dụng gì chứ, có bản lĩnh thì đứng dậy đi hai bước xem nào.]

“Hoàng thượng?”

Ta thử thăm dò gọi một tiếng, người trên giường đột nhiên mở miệng.

“Người đâu! Đỡ trẫm dậy.”

5

Không ngờ Hoàng thượng cứ như vậy mà tỉnh lại, ta còn tưởng Hoàng thượng sẽ giống như hai lần trước, chỉ tỉnh lại trong thời gian ngắn.

Kết quả lần này hắn thế mà được cung nhân dìu đứng dậy thật.

Thái y nghe tin vội vàng chạy đến bắt mạch, không bao lâu sau liền kích động quỳ rạp xuống đất hô to chúc mừng.

Cũng phải thôi, giữ được mạng nhỏ rồi, làm sao có thể không kích động.

“Vi thần sẽ kê cho Hoàng thượng một phương thuốc điều dưỡng, có vẻ như Hoàng thượng hơi nóng giận, vẫn nên bảo trọng long thể.”

Ta hóng hớt bên cạnh, nghe thấy câu này bỗng nhiên nghi ngờ.

[Nóng giận? Chẳng lẽ Hoàng thượng này là bị chọc tức đến mức tỉnh lại hả?]

[Ngủ ngon lành, có gì mà phải tức giận chứ, tính khí của Hoàng thượng này thật sự không tốt.]

Còn chưa kịp phản ứng, đôi mắt Hoàng thượng đã nhìn chằm chằm ta.

“Ngươi là ai?”

“Hoàng thượng, vị này là Lương Đáp ứng mới tiến cung, Quốc sư nói bát tự của người tương hợp với ngài, nên mới được đưa vào cung.”

“Quốc sư?”

Hoàng thượng im lặng một lát, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lùng.

“Lại đây.”

Ta bị gọi đến trước mặt, khí thế bức người khiến ta không dám ngẩng đầu, chỉ có thể rụt cổ lại như chim cút.

[Có một khuôn mặt đẹp trai như vậy, vậy mà tính tình lại tệ như thế, đúng là lãng phí khuôn mặt này, nếu không phải sợ ngươi g.i.ế.c ta, ta nhất định phải hôn đến mức ngươi không thở nổi!]

[Chẳng lẽ hôm nay ta sẽ c.h.ế.t ở đây sao?]

[Biết vậy lúc nãy nên nhân lúc hắn hôn mê mà hôn hai cái, môi của người cổ đại, ta còn chưa hôn qua đâu, cứ thế này mà chết, thật đáng tiếc.]

Đỉnh đầu đột nhiên truyền đến tiếng cười khẽ, ta nghi ngờ ngẩng đầu lên, phát hiện khóe miệng Hoàng thượng đang mang theo ý cười.

“Lại gần thêm chút nữa.”

Ta nghi ngờ bước lên phía trước, mắt thấy khoảng cách ngày càng gần, sau gáy đột nhiên bị người ta siết chặt, Hoàng thượng siết chặt tay, ta liền ngã vào lòng hắn.

Còn chưa kịp phản ứng, một nụ hôn liền rơi xuống.

Nói thật, ta có hơi ghét bỏ.

Lâu như vậy không tỉnh lại, có nghĩa là đã lâu rồi hắn chưa đánh răng.

May mà lúc nãy đến gần cũng không có mùi gì, chỉ có mùi cỏ xanh nhàn nhạt, có lẽ là do lâu ngày dùng thuốc.

Một nụ hôn kết thúc, ta rốt cuộc cũng được Hoàng thượng buông ra.

Cung nhân bên dưới quỳ rạp xuống đất, không ai dám ngẩng đầu.

Nghĩ đến còn nhiều người như vậy, ta lập tức đỏ mặt.

[Vẫn là tổ tông chúng ta biết chơi, so sánh một chút liền thấy rõ ràng.]

[Chỉ là không biết Hoàng thượng nghĩ thế nào về thú vui tao nhã của nữ tử với nhau.]

“Lương Đáp ứng.”

“Vâng?”

Hoàng thượng dùng ngón tay cái lướt qua môi ta, hắn ghé sát vào tai ta, giọng nói trầm thấp mang theo chút mê hoặc: “Cất cái suy nghĩ đó của ngươi đi.”

Ta nghe mà không hiểu gì cả, Hoàng thượng buông ta ra, phân phó người đưa ta về cung.

“Thừa Càn cung khẳng định không thể để ngươi ở nữa, cứ dọn đến Hà Thanh cung bên cạnh đi.”

Ta bị cung nhân đưa đi thu dọn đồ đạc, tiểu cung nữ bên cạnh còn mang theo chút vui mừng.

“Hà Thanh cung là nơi tốt đấy ạ, địa thế rộng rãi, lại gần đây, từ trước đến nay chỉ có sủng phi mới được ở nơi này.”

Hai chữ “sủng phi”, ta dính dáng đến chữ nào chứ?

Chẳng lẽ Hoàng thượng thật sự tin vào cái chuyện bát tự vớ vẩn này sao?

Ngay lúc ta đang nghi ngờ, phía trước lại truyền đến tin tức, nói Quốc sư bị cách chức, giam lỏng.

Truyện này của Huyện Lệnh 94 phong lưu tài hoa, tuấn tú hơn người, chí công vô tư, liêm khiết bình dị. Không được lấy cắp truyện của Quan, không được lấy cắp của Quan, không được lấy cắp của Quan. Quan sẽ rất là buồn 9.9 !!!

6

Biết được tin tức này, ta lập tức nghĩ đến Hoàng hậu.

Mặc dù giữa bọn họ là do Quốc sư đơn phương, nhưng Hoàng thượng thật sự không để ý sao?

Ta phái người đi dò hỏi nguyên nhân Quốc sư bị giam lỏng, cung nhân đến truyền tin chỉ nói là Quốc sư làm việc tắc trách.

Chuyện Quốc sư làm, chẳng phải là đưa ta vào cung sao.

[Hoàng thượng này sẽ không phải là nhìn ta chướng mắt, muốn g.i.ế.c ta chứ?]

Ta ở trong cung thấp thỏm bất an hồi lâu, cũng không thấy động tĩnh gì.

Hoàng thượng tỉnh lại, chuyện đầu tiên chính là xử lý công vụ tồn đọng.

Trong tiểu thuyết miêu tả về Hoàng thượng phần lớn là tàn nhẫn độc ác, về hậu cung của hắn chỉ viết vỏn vẹn mấy câu.

Cho đến bây giờ, ta mới nhận thức rõ ràng về thuộc tính cuồng công việc của Hoàng thượng.

Các phi tần trong hậu cung đều muốn đến xem Hoàng thượng, nhưng ngoại trừ Hoàng hậu và Qúy phi, những người khác ngay cả mặt mũi cũng chưa từng gặp.

Tĩnh tần đến mấy lần, bị từ chối sau đó liền lâm bệnh, Hoàng thượng biết được cũng không có chút phản ứng nào, chỉ nói bảo Hoàng hậu chăm sóc nàng ta cho tốt.

Vì vậy Hoàng hậu dứt khoát để người chuyển vào Phượng Nghi cung của mình.

Nghe được tin tức này, ta c.h.ế.t lặng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8