Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Thành Thiên Kim Thật Vạn Người Chê, Tôi Một Lòng Chỉ Muốn Chếc
C11

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:38:22 | Lượt xem: 3

15

Thẩm Quyết từ từ tiến lại gần tôi, sự hối lỗi và đau khổ trên gương mặt anh rõ ràng. Hắn run rẩy đưa tay, nuốt một ngụm nước bọt:

“Hạ Hạ, tầng thượng rất nguy hiểm, em xuống trước đi. Anh đảm bảo sau này sẽ không hiểu lầm em nữa.”

*Đổi lại xưng hô của Thẩm Quyết đối với nu9 từ đây nha.

Ôn Tùy Niên cũng lo lắng hỗ trợ:

“Đúng vậy, Hạ Hạ, em xuống trước đi, bên đó nguy hiểm, ngoan, mau lại đây.”

Sự lo lắng trên mặt họ không có vẻ giả dối. 

Có một khoảnh khắc, tôi cảm thấy mình như là nhân vật chính của kịch bản được yêu thương. Nhưng tôi, người từng bị ghét bỏ, đã sớm nên rời khỏi sân khấu. 

Gió lạnh phía sau thổi làm tóc tôi bay tán loạn. Những gương mặt lo lắng dần hiện rõ trước mắt tôi. 

Không thể đợi thêm nữa. Tôi hoàn toàn không có nghĩa vụ để hoàn thành kịch bản bị ghét bỏ của nguyên chủ. 

Tôi thậm chí còn không thể sống tốt cuộc sống của chính mình. Còn sức đâu để sống cuộc đời của người khác? 

Trong một giây lỡ nhịp, giữa những tiếng kêu la hoảng loạn, tôi dứt khoát trèo qua mái nhà, dang tay như con bướm gãy cánh, rơi xuống trong tư thế duyên dáng nhất.

Những vì sao lấp lánh trên bầu trời phản chiếu trong ánh mắt. 

Trước khi rơi khỏi tầng thượng, tôi thấy Thẩm Quyết, người đứng gần tôi nhất, vẻ mặt lo lắng của hắn lập tức chuyển thành sợ hãi. 

Hắn ta lao về phía tôi như một người điên, nhưng chỉ chạm được vào một góc váy bay phấp phới của tôi. 

Tấm vải lụa mềm nhẹ nhàng lướt qua kẽ tay của hắn. 

Giữa tiếng thét chói tai, tôi rơi xuống đất. 

Nhưng không cảm thấy cơn đau như mong đợi. 

Tôi khẽ cử động chân tay linh hoạt của mình. Dưới thân là một lớp đệm mềm mại. 

Tầng năm không nên có kết quả như này, huống chi tầng thượng còn cao hơn nữa. 

Giữa tiếng ồn ào, tôi nghe thấy giọng nói của Ôn Tùy Niên, thở phào nhẹ nhõm:

“May quá, tôi đã âm thầm cho người đặt đệm cứu hỏa ở dưới.”

Chẳng trách, rơi từ độ cao như vậy mà không cảm thấy đau. Để chương trình “Khoa học” đến quay, chắc chắn sẽ làm một bộ phim truyền hình dài 80 tập để từ từ tiết lộ những bí mật.

Tôi chạm lồng n.g.ự.c đau khổ, cảm giác như tan vỡ, rồi nghiêng đầu, hoàn toàn ngất xỉu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8