Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Anh chọn em, em siêu ngọt ngào
19 (END)

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:02:40 | Lượt xem: 2

“Nó nói cháu thích nên nuôi năm con. Thật là mệt mỏi.”

Tôi có chút ngạc nhiên và xấu hổ: “Xin lỗi, cháu không biết.”

Tống Từ dường như đã nghe thấy, phản bác: “Cháu cũng thích mà. Ông nội, ông đến gây rắc rối cho cháu à?”

“Thích thì cứ thích, phản bác làm gì. Cẩn thận không người ta lại chạy mất.”

“Em không thể ước điều gì tốt đẹp được đâu.” Tống Từ cười giận dữ kéo tôi lên lầu.

“Anh sống ở đây từ bé à?” Tôi hỏi anh.

“Ừ, em có muốn xem phòng ngủ của anh không?”

Tống Từ không nhịn được lại dẫn tôi vào phòng mình. Phòng của hắn khá đơn giản, có rất ít đồ đạc, ngoại trừ vài cuốn sách và vài món đồ chơi.

Mọi chuyện diễn ra tốt đẹp cho đến khi tôi mở một trong những cuốn sách của hắn thì phát hiện có một bức ảnh, là của tôi.

“Anh giữ cái này để làm gì?”

Hắn nhéo lòng bàn tay tôi và nói: “Còn cố ý hỏi.”

Tim tôi đập nhanh hơn một chút vì động thái của hắn, nên tôi không hỏi nữa, nhưng hắn lại bắt đầu tra hỏi tôi.

“Để anh hỏi em, có thật hồi cấp ba em chưa bao giờ viết thư tình cho anh không?”

“Chưa từng viết.”

“Em thật cứng miệng.”

Tống Từ lấy từ trong ngăn kéo ra một mảnh giấy ố vàng có chữ viết tay của tôi.

“Sao nó lại chỗ của anh thế này?”

“Em chưa từng viết, thế thì trong bức thư ai đang nói rằng thích và muốn gặp anh đến nhường nào. Ai đang gần như phát khóc vì ngày khai giảng bị hoãn lại một tuần và không thể gặp anh?”

Mặt tôi đỏ bừng vì xấu hổ, tôi muốn giật lấy nó, nhưng Tống Từ đã đưa nó lên cao và tôi không thể với tới.

Bức thư này là tôi viết cho hắn, sau lần đó tôi đã lấy lại và chưa bao giờ nghĩ đến việc đưa nó cho hắn nữa tôi, tôi cũng chưa từng nghĩ đến nó nữa.

“Anh ăn trộm à?”

“Anh mà ăn trộm sao? Buổi tối anh cùng em về nhà và nhặt nó ở phía sau em. Em viết thư tình cho anh nhưng lại gửi thư tình cho những cô gái khác, trao thư tình cho rất nhiều chàng trai, suốt ngày nói chuyện cười đùa với những chàng trai khác, em nghĩ cái gì thế?”

“Em viết rồi quên mất, làm anh phiền lòng đến nỗi mỗi ngày đều không thể ngủ ngon.”

“Nói cho anh biết sao anh không thể g**hét em. Lúc nhìn thấy em nói chuyện cùng đám nam sinh kia, anh ghen phát đ**iên.”

“Anh rất ghét em, nhưng anh cũng yêu em rất nhiều. Dù anh nghĩ rằng sẽ ổn nếu ra nước ngoài và có thể quên em đi. Nhưng chỉ ổn cho đến khi anh nghe nói nghe tin em sắp kết hôn, anh vẫn phát đ**iên như trước.”

“Đường Thi, em nói đi. Anh nên làm gì với em?”

Nghe hắn nói về những điều mà mình không biết, tôi vừa sốc vừa cảm thấy tội lỗi. Tôi đã thích hắn lúc còn học cấp ba, rất thích. Nhưng tôi cảm thấy hắn g**hét tôi nên tôi đã bỏ cuộc. Lúc đó, tôi không biết rằng tôi sẽ gặp lại hắn sau bảy năm.

Trong đầu tôi có hàng ngàn điều muốn nói nhưng cuối cùng tôi chỉ nói: “Em xin lỗi, em không biết”.

24

“Nếu em xin lỗi là được, tại sao lại cần có cảnh sát chứ?”

“Này, anh muốn gì?”

Tống Từ đến gần tôi hơn: “Anh muốn bồi thường.”

“Bồi thường gì?”

“Xôi thịt.”

“Anh. …”

Đêm đó tôi ở lại nhà ông nội anh.

“Tới phòng khách ngủ đi, hôn lễ còn chưa tổ chức, con vào phòng con gái làm gì?”

Tống Từ được ông nội dắt đến phòng khách. Tôi được đưa vào phòng ngủ của hắn. Nửa đêm, hắn không chịu bỏ cuộc, nhắn tin cho tôi: “Qua đây”

Tôi mặc kệ, tôi cũng không n**gốc đến mức tự ném mình vào hang cọp.

Mười phút sau.

“Mở cửa.”

Tôi không mở.

“Mở cửa cho anh, anh sợ tối.”

Tôi mở cửa trong giây phút yếu lòng, nhưng khi cửa vừa hé mở thì có ai đó chen vào, ép tôi vào cửa và hôn tôi.

Vừa hôn tôi, Tống Từ vừa yêu cầu tôi nhỏ giọng: “Cách âm không tốt.”

“Cách âm không tốt, anh còn…”

“Tại sao hôm nay em lại gợi cho anh nhớ những kỷ niệm tồi tệ đó? Anh gần như phát đ–iên khi nghĩ đến việc em yêu một người đàn ông khác.”

“Anh ta có đối xử với em tốt như anh không?”

Tôi không nói gì.

“Thế còn chuyện này thì sao? Anh mạnh hơn hay anh ta mạnh hơn? Nói đi em yêu.”

Tôi không nói nên lời.

“Vâng, vâng, vâng, anh là người mạnh nhất.”

“Chỉ sau một tháng kết hôn, em đã cư xử chiếu lệ với chồng mình rồi sao? Hôn nhân đúng là không mang lại điều gì cho đàn ông.”

“Được rồi, đừng nói nữa.”

Tôi tin chắc rằng đã ba giờ sáng rồi.

Tống Từ ôm tôi, đeo chiếc nhẫn vào tay tôi: “Anh mua lâu rồi, cuối cùng anh cũng đeo được cho em.”

“Anh yêu em rất nhiều, hãy nói với anh rằng em cũng yêu anh đi.”

Tôi chạm vào chiếc nhẫn trên tay, cảm giác như đã cách một đời.

“Em yêu anh.”

Tại sao tôi lại không yêu anh chứ? Anh là giấc mơ thanh xuân của tôi. Sau khi đi lòng vòng suốt bảy năm, giấc mơ này lại bắt đầu.

(–END–)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8