Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cuộc Sống “Khổ Lao” Của Mạnh Bà
11

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:06:48 | Lượt xem: 2

12.

Diêm vương chắc là cũng sợ bị ta “chiếm mất hào quang cấp dưới” trước mặt Phong Đô đại đế, lập tức bày tỏ lòng trung thành không thua kém ai.

“Đại đế ngài yên tâm, ta sẽ sai tiểu quỷ đi điều tra, một khi bắt được kẻ gây chuyện, ta chắc chắn sẽ khiến cho hắn mỗi lần đầu thai là một kiếp khổ, muôn đời cũng không được ch.ết một cách yên lành.”

À thì… Cũng không cần tàn nhẫn như vậy chứ.

“Tiểu Mạnh, ngươi nói gì đi.”

“A… Ta nghĩ… Diêm vương ngài nói gì cũng đều đúng hết!”

Sau này nếu có cơ hội thì ta cũng phải múc cho lão già Diêm vương này dăm đôi bát canh mới được.

“Đã như vậy rồi, Đại đế bây giờ muốn về Phong Đô sao?”

“Ta quay về cầu Nại Hà.”

Ta cảm thấy tai mình hình như có vấn đề thì phải, hắn vừa nói cái gì vậy?

“Khi ta gặp chuyện là ở cầu Nại Hà, có lẽ ta sẽ tìm được manh mối ở đó, huống hồ… ta bây giờ là quỷ sai dịch của Mạnh tỷ, chuyện gì cũng phải có đầu có cuối.”

Vốn dĩ Diêm vương đã quên mất chuyện của ta, hắn còn nhắc lại làm gì nữa chứ…

Diêm vương giờ mới nhớ ra là phải phạt ta, liền nhíu mày: “Tiểu Mạnh cũng hồ đồ gây chuyện thị phi! Trừ đi 200 năm tiền lương.”

Hu hu hu, tiền lương của lão nương.

Diêm vương quay đầu lại, sắc mặt nhanh chóng biến đổi, vội vã cúi đầu khom lưng với Diêm Tống: “Đại đế sao có thể làm quỷ sai dịch được, ngài muốn ở Nại Hà thì cứ ở thoải mái, nhưng chỉ cần giám sát Tiểu Mạnh làm việc thôi.”

Hu hu, đã mất tiền lương lại còn phải thỉnh về một lão tổ tông về nữa.

Số phận của ta sao khốn khổ thế này.

13.

Trước khi đi, Diêm vương cố ý kéo ta sang một bên dặn dò khuyên nhủ cặn kẽ một chút chuyện.

“Đây là cơ hội để ngươi lập công chuộc tội, ngươi phải để cho Phong Đô đại đế hài lòng về Diêm Vương Phủ của chúng ta, kết quả bình bầu xét điểm công đức năm nay như thế nào phụ thuộc hết vào ngươi đấy.”

“Biết rồi biết rồi.” Ta phải nghĩ cách để múc cho lão già này mấy chén canh, cho ông ta quên hết chuyện này đi mới được.

Trên đường trở về, ta chậm rãi đi sau Diêm Tống, nửa câu cũng không dám thốt ra.

Chà.

Đây là lần đầu tiên ta cẩn thận quan sát bóng lưng của hắn như vậy.

Bờ vai rộng, chân cũng dài nữa.

Nhìn cũng bon mắt lắm ấy chứ.

Bụp.

Ta bất cẩn đập đầu vào lưng hắn.

“Tỷ đang nghĩ gì vậy?”

Diêm Tống bất ngờ xoay người lại, vốn dĩ đầu ta bị đập vào lưng hắn, bây giờ lại giống như ta đang tựa đầu vào n.g.ự.c hắn.

Chậc.

Hình như cũng có cơ bắp thì phải.

Chết thật, sao ta lại dám nảy ra ý đồ xấu xa với Phong Đô đại đế.

“Tỷ tỷ?”

“Tiểu… Phong Đô đại đế, ngài đừng gọi ta như vậy, ngài gọi Tiểu Mạnh là được rồi.”

“Được.” Phong Đô đại đế chỉ tay về phía sau: “Mấy thứ này, cô nhìn xem có thích không?”

Lúc đó ta mới nhận ra mình đã đi bộ về đến cầu Nại Hà, trước cửa có một đống túi lớn túi nhỏ mà hắn đã mua từ lúc sáng.

Ta tiện tay mở ra vài túi.

Son môi, túi, váy áo,…

“Thích, ta đều thích cả.” Ta ôm đống đồ rồi cười ngoác đến cả mang tai:“Nhưng mà ngài lấy tiền ở đâu ra vậy?”

Hiện nay cũng ít người đốt cái này từ trên trần gian xuống cho ta, giá hàng hóa ở địa phủ ngày càng đắt đỏ, tiền lương mỗi năm của ta cũng chỉ đủ mua 1, 2 món mà thôi.

Mà ta vừa nhìn thoáng qua, ở đây cũng không dưới 30 món đồ.

“Tiền?” Phong Đô đại đế tỏ vẻ nghi hoặc: “Không phải cô để thẻ lương ở trên bàn sao?”

“ Cái gì?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8