Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cuộc Sống “Khổ Lao” Của Mạnh Bà
12

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:06:49 | Lượt xem: 3

14.

Tiền lương còm tiết kiệm suốt 500 năm nay của ta!

Tiền mọc cánh bay đi hết rồi, không còn đồng nào nữa.

Chuyện này đối với Tiểu Mạnh lão nương này nghèo khổ thì đúng là đại họa ngập đầu, tai ương chồng chất.

Sau khi nhìn thấy số tiền ít ỏi còn lại trong thẻ lương của ta, Diêm Tống bỗng nhiên trầm mặc: “Không phải chứ. Hay là ta đem trả lại?”

Ta mở một gói hàng ra rồi đưa cho hắn nhìn [Khi đã mua thì không được trả lại hay đổi hàng].

Cuộc sống của một con quỷ như ta thật là khốn khổ, mới sáng nay vừa bị trừ 200 năm tiền lương, số tiền tích cóp suốt 500 năm cũng bị tiêu hết, vậy là ta sẽ phải làm trâu làm ngựa ở dưới âm phủ này trong 700 năm mà không nhận được đồng nào.

Cả ngày ta không có tâm trạng đâu mà làm việc, đặc biệt là khi nhìn thấy Diêm Tống. Mấy ngày trước hắn còn là chân sai vặt, vậy mà bây giờ hắn đang nằm trên ghế của ta, ôm cái máy tính bảng mà người thân ở trên hạ giới đốt xuống cho ta và nhàn nhã nằm xem kịch.

“Tiểu Mạnh tỷ.”

Hắn gọi tên ta làm ta giật cả mình.

“Ta nhớ lần trước cô có nói, mỗi tháng sẽ có một đợt đánh giá đúng không?”

Đúng là ta từng nói như vậy, nhưng ở Luân Hồi Ti này chỉ có mỗi ta, vậy nên ta tự đánh giá mình như thế nào mà chẳng được.

“Nếu đã như vậy thì ngày mai bắt đầu đánh giá, Tiểu Mạnh tỷ chắc là sẽ không có chuyện gì đâu nhỉ.”

“Không vấn đề gì…”

15.

“Điều 850: Nhân viên đã được tuyển dụng trong vòng 500 năm không được tìm kiếm đối tượng ở nơi làm việc.

“Điều 861: Sau 500 năm làm việc thì được nghỉ kết hôn, thời gian nghỉ kết hôn là 2 ngày.”

“Điều 890: Trong vòng 200 năm chung sống không được phép ly hôn, nếu ly hôn thì phong bao lì xì của cấp trên phải trả lại gấp đôi.”

Nghiêm túc mà nói, hắn nghĩ là con cẩu độc thân suốt trăm năm như ta sẽ biết những thứ này?

Ta cầm bút lên và trầm mặc khi nhìn thấy bài thi đánh giá.

Nửa giờ sau, Diêm Tống nhìn đáp án của ta cũng không biết nói gì “Mạnh tỷ có thể thi đậu vào biên chế, nhất định cũng tốn không ít công sức nhỉ.”

“Cũng không hẳn, ta phải thi 200 năm mới đỗ đấy.” Ta giơ 2 ngón tay lên, lúc đó mới phát hiện hình như hắn đang nhạo báng ta thì phải.

Ta hơi hướng người lên để xem đáp án đúng.

“Ha ha, đã lâu không đọc, phần này ta cũng không quen.” Để tránh hắn bắt ta thi lại lần nữa, ta vội vàng chuyển đề tài:“Mà sắp tới là Tết Quỷ Âm, đại đế có dự định gì không?”

Vào ngày Tết Quỷ Âm, cánh cổng địa ngục sẽ được mở ra, ma quỷ sẽ được về hạ giới để thăm người thân, hoặc đi thăm thú thắng cảnh nhân gian gì đó.

“Không.” Đúng như ta mong chờ, quả nhiên Diêm Tống đã đóng quyển tập lại :“Tiểu Mạnh tỷ có dự định gì à?”

“Ta cũng không chắc.” Ta thở dài: “Ta đã c.h.ế.t được 500 năm rồi, người thân hay trần thế cũng chẳng còn gì để lưu luyến nữa cả.”

“Thật không?”

Không hiểu vì sao, ta có cảm giác sắc mặt Diêm Tống không được tốt.

“Thật mà, với lại ngài quên rồi sao, Luân Hồi Ti vốn không có ngày nghỉ, kể cả là Tết Quỷ Âm thì cũng không được nghỉ phép.”

“Vậy cô có muốn ra ngoài không?” Diêm Tống quay đầu nhìn ta, trong đáy mắt hắn có một cảm xúc gì đó, nhưng ta mãi không đoán ra cảm xúc đó là gì.

Ta nghĩ đi nghĩ lại, dù sao 500 năm nay cũng chưa được ra ngoài ngắm nhìn thế giới, tuy rằng ở Luân Hồi Ti có thể cảm nhận được dòng chảy của thời gian, nhưng nếu tự mình nhìn thấy thì vẫn chân thực hơn chứ.

Vậy nên ta gật đầu: “Muốn.”

Diêm Tống bật cười rồi nói: “Được.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8