Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cuộc Sống “Khổ Lao” Của Mạnh Bà
20

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:06:55 | Lượt xem: 3

6.

Ta thừa nhận, ta bắt đầu hơi hối hận.

Đặc biệt khi hai vòng hoa phúng viếng đập vào mặt được đặt ở cửa đại điện.

“Chàng đang tính làm hôn lễ sao?”

Nếu là thật, ta nguyện ngay lập tức bốc hơi khỏi nơi này.

Cũng may là Diêm Tống lắc đầu.

“Đây là cầu hôn.” Diêm Tống nghiêm túc, trịnh trọng: “Lâm Niên hắn bảo bây giờ thịnh hành mọi người phải cầu hôn trước rồi mới cưới được, ở kiếp trước chúng ta ở bên nhau là do cha mẹ hai bên mai mối, ta cũng chưa từng hỏi nàng có nguyện ý gả cho ta không. Nên hôm nay xem như là bù đắp vậy.”

“Hả?”

Ta quả thực rất cảm động, có thể nhắm mắt không thấy hai cái vòng hoa to đùng trước cửa được rồi.

Ta vừa vào thì đã thấy khuôn mặt nhăn nheo của lão già Diêm vương.

“Tiểu Mạnh đến rồi.”

“Phải.” Ông ta cười nịnh nọt khiến cả người ta sởn gai ốc: “Ngài cũng ở đây à?”

Diêm vương không trả lời ta, đi ra đằng sau rồi lấy ra một cái pháo.

【Bùm!】

Tuyệt vời lắm, đẹp lắm. Kịch trần phấp phới khắp nơi này đều là giấy trắng tung bay.

Dù không mua được ruy băng màu sắc rựa rỡ, thì cũng không đến mức phải dùng giấy trắng chứ.

“Ha ha ha, bất ngờ chưa Tiểu Mạnh?” Lão già trừng mắt với ta mấy cái: “Cứ bình tĩnh đã, còn nhiều bất ngờ đang chờ ngươi lắm.”

“Ha ha, được.”

Ta muốn chống mắt lên nhìn, còn thứ gì tàn nhẫn hơn đống này không.

Một cái nhẫn kim cương bằng vàng mã.

Một cốc trà sữa đầu tiên ở âm phủ này, nhưng vì không có trà lẫn sữa nên phải dùng canh Mạnh Bà của ta để thay thế.

Một bó hoa làm từ mấy xiên thịt nướng, chắc không dám tặng ta mấy bông cúc vàng nữa, có điều cũng không tìm được loại hoa nào khác.

Diêm vương ở một bên cười ha hả: “Nhận hoa xong còn được mang về nhà để ăn nữa. Lợi cả đôi đường.”

Ta cười không nổi.

Mặc dù xiên thịt nướng cũng rất thơm.

Diêm Tống lấy xiên thịt khỏi tay ta và kéo ta bước về phía trước.

“Vẫn chưa hết à?”

Diêm Tống ậm ừ :“Mấy thứ này là do Lâm Niên nghĩ ra, hắn bảo các cô nương chắc chắn sẽ thích.”

Lâm Niên ơi là Lâm Niên.

Diêm Tống nói tiếp “Nhưng cái sau này là ta chuẩn bị cho nàng.”

Hắn quay lại mỉm cười rồi đẩy cánh cửa ra.

Có hai vị trưởng bối đang ngồi ở trên cao đường.

“Cha, nương?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8