Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bị Bệnh
Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:11:56 | Lượt xem: 1

54

Thậm chí hắn còn chẳng chờ nổi đến sinh nhật ta, hôm sau vào ban đêm, Yến Từ đã không kịp chờ đợi, muốn tặng ta một đại lễ.

Hắn hỏi ta một nhà cậu mợ của ta vẫn còn ở Yến đô phải không. Ta nói phải. Hắn liền muốn ta nói ra địa chỉ.

Hắn mang ta lẻn vào nhà cậu. Căn nhà  mới cất thêm lầu các, lại mới thêm một con bò, trông có vẻ ấm áp vô cùng.

Hai vợ chồng đang ngủ say trong phòng, ngáy gỗ vang nhà, giống như gió nóng thổi trên bếp lò vào mùa đông.

Ngày đó vừa lúc có tuyết rơi đầu mùa, cách ta sinh nhật còn có nửa tháng. Yến Từ chắp tay đứng dậy: “Quan Kỳ, đến mở quà sinh nhật của ngươi đi.”

Ta nắm chặt cán búa, đem rìu giơ lên cao, hắn chợt đưa tay ngăn ta lại: “Chờ chút đã.”

“Ngươi nói cho ta biết, hai người này bán ngươi vào cung, đổi lấy vinh hoa phú quý. Nếu một đao đánh chết, chẳng phải là hời cho bọn hắn sao?”

“Kiên nhẫn chút.” Yến Từ nói khẽ, “Nhận được đại lễ rồi thì cứ từ từ mở ra.”

55

Nửa đêm canh ba, rìu của ta nhẹ nhàng cắt đứt thị trên mặt nữ nhân, nàng bị đau đớn đánh thức.

…… Quan Kỳ?” Dường như giật mình nhận ra ý đồ ta đến đây, nàng đau đến liên tục cầu xin tha thứ, “Máu…… m.á.u mủ tình thâm…… Xin tha cho cậu…… mợ……”

Nam nhân trắng mập cũng bị đánh thức, sợ đến mức đái ị không kiểm soát, nửa ngày cũng không nói nổi một câu.

Nửa ngày hắn mới lấy lại tinh thần: “Ngươi là vị chủ tử trong cung kia? Lại tùy tiện theo nô tài g.i.ế.c hại bách tính, không sợ hỏng thanh danh của mình hay sao?”

“Truyền đi?” Yến Từ đứng bên cạnh ta, bật cười, “Chết chẳng phải truyền không đi được nữa sao?”

Ta đã g.i.ế.c heo trong nhiều năm. Người khác dùng đao mổ heo, nhưng ta hết lần này tới lần khác thích dùng rìu. Ta thích đem nó mài đến sáng loáng, vung lên trông đến uy phong lẫm liệt, sáng loáng lâm trận. Bất luận là heo là người , là tốt hay là xấu, cũng khó trốn khỏi vận mệnh bị ta làm thịt.

Chẳng biết tại sao, khi giơ rìu lên, trong nháy mắt tai ta bỗng nhiên ù đi, cảm giác như có tiếng đao cọ vào đĩa sứ, đ.â.m vào tai ta màng đau nhức.

Cán búa có dợi dây đỏi nhoáng một cái, ta nhìn về phía mợ ta, bà ấy bé nhỏ đến mức không thể nhìn thấy, chậm chạp gật đầu.

Tay để thế nào, vai dựa ra sao, chân bước thế nào, đầu gối ra sao, đao vung lên, âm thanh nhịp nhàng.

Thời điểm buông cán búa ra, ta mới phát hiện lòng bàn tay của mình đổ đầy mồ hôi, ướt sũng, thật buồn nôn.

Ánh mắt lướt qua những mảnh nhỏ thân thể nát bấy, ta nhìn về phía Yến Từ, hắn từ nơi hẻo lánh nhặt lên chiếc rìu sắt, gật đầu ra hiệu.

Giết người chặt đầu, A Di Đà Phật. Chôn ngay tại chỗ, thiện tai thiện tai.

56

Việc này qua đi, Yến Từ không còn nghi kỵ gì với ta nữa, hắn vững tin ta chắc chắn không phỉa là Yến Thiên Thu

Dù sao ta tên thật cũng là Quan Kỳ, ta thật sự có cậu mợ tại Yến đô, ta thật đem bọn họ c.h.é.m thành muôn mảnh.

Yến Từ không còn sinh nghi, thời gian liền bình thường mà qua đi, có đôi khi còn ấm áp.

Bây giờ Yến Đế đã là nến tàn trong gió, mà Yến Từ cũng đã nắm chắc binh quyền, dã tâm bừng bừng. Ta biết, thứ Yến Từ đang chờ chỉ là thời cơ thích hợp.

Ta nghĩ, Yến Từ vĩnh viễn cũng sẽ không biết, ta cũng đang chờ một thời cơ thích hợp.

Phủ đệ vào đông tương đối yên tĩnh, lò than đặt trong thư phòng vẫn đang cháy rừng rực như thường lệ. Đã vào Yến cung mài mực cho hắn mấy năm rồi, nhưng ta vẫn không nhịn được mà buồn ngủ trong không khí tịch mịch như thế.

Thời điểm tỉnh lại, Yến Từ đã đặt một khung sắt trên bếp lò, nướng khoai lang mật, ta đưa tay tóm nó, bị cái nóng làm cho giật mình, sau đó đưa tay đi bóp vành tai lạnh buốt của Yến Từ, được hắn vuốt ve lại, ta mới thôi.

Mấy ngày liền vất vả, trong đêm, Yến Từ ghé vào trên mặt bàn ngủ. Ta lấy ra chủy thủ, đặt vào gáy hắn, mà hô hấp của hắn đều đều kéo dài.

Vững tin Yến Từ không phải đang vờ ngủ, ta nhẹ nhàng rút ra tờ giấy viết thư hắn đặt ở khuỷu tay, đọc nhanh như gió.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8