Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chồng tôi chuyển tiền triệu cho thư ký
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:16:26 | Lượt xem: 3

“Em về nhà sao không báo một tiếng? Có biết anh đã đi lòng vòng trong cơn mưa bao nhiêu vòng không? Anh tìm em cả tiếng đồng hồ đấy! Em trêu chọc anh rất vui à?”

2

Tôi dừng động tác đặt cốc nước xuống.

Một mặt đầy vẻ không hiểu gì.

Anh ta đã chặn số của tôi, giờ lại trách tôi không liên lạc anh ta?

Tôi đã đợi hai tiếng, và mới vừa về đến nhà, anh ta lại nói đã tìm tôi cả một tiếng?

Tôi lười vạch trần những lời nói dối của anh ta.

Mặt tôi tối sầm lại, lạnh lùng nói: “Muốn tôi liên lạc anh, anh cũng phải bỏ tôi ra khỏi danh sách chặn đã chứ.”

Nói xong, anh ta mím chặt môi, cố gắng nén cơn giận.

Đi vào phòng khách đặt chiếc bánh bị ướt sũng không còn hộp trước mặt tôi.

“Quá muộn rồi, người ta không còn hộp nữa, đây là ang đã chạy rất nhiều cửa hàng mới tìm được.”

Ánh mắt tôi dừng lại trên chiếc bánh matcha, đối với những lời nói dối vụng về một cái tiếp nối một cái của anh ta, tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi.

Trên màn hình điện thoại là trạng thái mà Giang Hàn vừa đăng, một bức ảnh chiếc bánh blueberry.

Kèm theo dòng chữ: 【Ngày có sự chúc phúc của sếp thần, tối có người yêu bên cạnh.】

Tôi muốn cười nhạo, nhưng lại không có sức để kéo khoé môi lên.

Một bụng lời nói đến bên miệng, chỉ còn lại một câu: “Ừ, vất vả rồi, vứt đi đi.”

Anh ta đột ngột nhăn mặt lại, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận.

“Mẹ kiếp em bị điên à? Anh chạy đi chạy lại cho em một vòng, em lại bảo vứt đi?”

“Em coi anh như con ch.ó à? Chỉ là hôm nay phát lương sớm cho nhân viên thôi mà, em làm um lên đến bao giờ? Anh là sếp anh không có quyền này à? Anh còn chưa tính sổ chuyện em nhắn tin chửi người ta, em lại còn được nước lấn tới!”

Tôi đưa tay xoa xoa đầu, cảm giác đau nhức ê ẩm sau cơn mưa.

Mệt mỏi lên tiếng: “Anh nghĩ nhiều quá rồi, tôi không có ý đó đâu, cũng chẳng cần thiết, hơn nữa tôi cũng không có thời gian, lúc đó tôi đang…”

Lời còn dang dở, anh ta tức giận cắt ngang:

“Thôi được rồi! Đừng nói nữa! Em lúc nào cũng vậy, đã ba mươi tuổi đầu rồi mà còn ghen tuông như con nít, những cô gái trẻ đẹp nhiều vô kể, em ăn  hết không? Đúng là điên rồi!”

Trước đây, tôi đã vô số lần cãi vã với anh ta vì những chuyện nhỏ nhặt này.

Luôn khát khao và mong muốn nghe anh ta nói rằng anh ta chỉ yêu mình.

Nhưng giờ đây tôi không còn nghĩ như vậy nữa.

Chúng ta đều là người trưởng thành, tình yêu cần phải được đặt câu hỏi, và sự tồn tại của nó có còn cần thiết nữa không?

Tôi biết giờ tôi nói rằng mình không có ý gì anh ta cũng sẽ không tin, vì vậy tôi chỉ nói:

“Nếu anh nghĩ vậy thì tôi cũng không còn cách nào khác.”

Nói xong tôi đứng dậy đi thẳng vào phòng ngủ.

Anh ta không trả lời, ném chiếc bánh trên bàn vào thùng rác rồi ngồi xuống lướt điện thoại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8