Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cung nữ Lâm Bất Cai
1

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:17:17 | Lượt xem: 3

Năm mười bốn tuổi, ta vào cung để làm cung nữ.

Phụ mẫu bán ta cho Khâu tri huyện, thay thế nữ nhi của hắn tiến cung.

Vừa vào cung, ta còn chưa hiểu chuyện gì thì vô tình gặp tiểu công chúa mà không hề hay biết.

Ta được ưu ái trở thành cung nữ trong cung của công chúa, công chúa còn khiến ta tổn thọ khi luôn miệng gọi ta là tỷ tỷ, còn đòi ta dắt đi gặp ca ca của mình cho bằng được.

1.

Năm tiến cung, ta chỉ mới mười bốn tuổi.

Tiểu ca ca đứng canh cổng đẩy ta một cái, bảo ta không nên lề mề, ta quay đầu nhìn thoáng qua phụ mẫu đứng ngoài đại môn đang giả vờ lau nước mắt, liền quay lại đi theo người phía trước.

Tên ta vốn là Lâm Bất Cai, nhưng phụ thân từng nói rằng đáng lẽ ta không nên được sinh ra trên đời này.

Bây giờ tên của ta là Khâu Nhiên, đây là tên của nữ nhi nhà Khâu tri huyện, ông ấy đã mua ta để thay thế nữ nhi quý giá của mình làm cung nữ.

Ta không biết làm cung nữ là sẽ phải làm gì nên khi nhìn thấy những tiểu cô nương đang khóc sướt mướt, ta còn nghĩ bọn họ đang xếp hàng để xuống địa ngục.

Cho đến khi ta nhìn thấy cung điện ngói xanh tường đỏ, nhìn thấy xiêm y tơ lụa thượng hạng.

Bữa cơm đầu tiên của ta là một bàn ăn có mười món, đến cả dịp năm mới ta cũng chưa từng được ăn bữa nào ngon như vậy.

Ta nhìn những tiểu cô nương đang khóc đến mức cơm cũng chẳng nuốt trôi trước mắt, cảm thấy bọn họ có chút gì đó không biết tốt xấu.

Cũng may là tiểu cô nương bên cạnh khác hẳn với bọn họ, nếu không sẽ ảnh hưởng nhiều quá trình thưởng thức đồ ăn của ta.

Như tìm được tri kỷ cho mình, ta gắp một đũa đầy thức ăn đặt vào bát của tiểu cô nương nọ, tiểu cô nương đang cắm đầu ăn cơm bỗng dừng lại ngước lên nhìn ta.

Có lẽ tiểu cô nương này là người nhỏ nhất trong số chúng ta, ước chừng tầm bảy hoặc tám tuổi.

Ta nhìn búi tóc lung linh đáng yêu của nàng, cười rồi nói: “Ăn nhiều một chút, cao lên một chút.”

Nàng gật đầu, đôi mắt tròn xoe nhìn ta.

Ta cười, hỏi nàng: “Muội tên là gì? Mấy tuổi rồi?”

Nàng đảo mắt, nhỏ giọng nói: “Ta là Lăng Vân Nhi, năm nay bảy tuổi.”

Giọng nói của nàng vẫn còn non nớt, rất giống đệ đệ nhà ta, trái tim ta bỗng chốc như hóa thành một vũng nước.

Ta nhanh chóng gắp một miếng thịt khác trên bàn đặt vào bát của nàng rồi nói nhỏ: “Vân Nhi ngoan, ăn thịt nào.”

Lăng Vân Nhi gật đầu rồi lại tiếp tục vùi đầu ăn cơm.

Nàng như vậy khiến ta cũng cảm thấy ngon miệng hơn.

Ta cũng vùi đầu vào ăn cơm, không biết đã qua bao lâu, những tiếng khóc bên tai cũng dần biến mất.

Sau khi ta và Lăng Vân Nhi ăn uống no say, nhìn lên mới phát hiện bàn ăn bây giờ chỉ còn lại hai chúng ta.

Đúng lúc này, có hai cung nữ hơi lạ chạy vào, tuổi tác của họ chắc cũng lớn hơn ta nhiều, dáng vẻ vô cùng cuống quýt.

“Tiểu tổ tông của nô tỳ, sao người lại đến đây?” Một cung nữ vội vàng chạy lên ôm lấy Lăng Vân Nhi.

Lăng Vân Nhi ngoan ngoãn để nàng ôm, mở miệng nói: “Vân Nhi đói bụng.”

Một cung nữ khác lại dỗ dành: “Trong cung có điểm tâm, công chúa ngoan, theo nô tỳ hồi cung ăn điểm tâm.”

Đôi đũa của ta còn chưa kịp buông xuống đã rơi hẳn xuống đất.

Ta đúng là chưa trải sự đời, trước khi đến đây Khâu tri huyện đã nói ta nghe về một số lễ nghi trong cung. Cung nữ làm sao có thể dùng bữa với công chúa chứ.

Cung nữ đang ôm lấy Lăng Vân Nhi nhìn ta, ánh mắt như thể đang nhìn vào một người sắp c.h.ế.t đến nơi vậy.

“Giáo tập* cô cô đâu?” Giọng nói lạnh như băng khiến ta rùng mình: “Phạt đánh năm mươi gậy.”

*(Giáo viên)

Lời này là nói với tên thái giám đi vào phía sau, sau khi nói xong, còn liếc nhìn ta một cái rồi ôm lấy Lăng Vân Nhi rời đi.

Lúc này, Lăng Vân Nhi quay đầu lại nhìn, dứt khoát nói: “Tỷ tỷ hãy cùng ta về cung.”

Đôi chân ta mềm nhũn, ta gánh không nổi hai tiếng tỷ tỷ này…

2.

Chuyện Lăng Vân Nhi cho ta về Ngọc Tuyền cung đã nhanh chóng truyền đến tai các cung nữ khác.

Mọi người đều nói ta gặp vận may, mới nhập cung ngày thứ hai, đã được đến Ngọc Tuyền cung để hầu hạ.

Bọn họ nghĩ vậy, nhưng ta thì không.

“Tỷ tỷ tên gì? Bao nhiêu tuổi?” Lăng Vân Nhi học theo lời ta hỏi ta.

Giọng nói vẫn còn non nớt, nhưng lại làm cho ta cảm thấy cái đầu của mình sắt lìa khỏi cổ rồi.

Ta lặng lẽ giương mắt nhìn Thúy Nhi bên cạnh Lăng Vân Nhi một cái, ánh mắt kia vẫn lạnh lùng như trước.

Ta run rẩy một chút, nhanh chóng nói: “Công chúa hại c.h.ế.t nô tỳ rồi, nô tỳ thật không gánh nổi. Nô tỳ tên là Khâu Nhiên, mười bốn tuổi.”

Lăng Vân Nhi đảo mắt hỏi Thúy Nhi bên cạnh: “Thúy Nhi, hại c.h.ế.t nghĩa là gì?”

Thúy Nhi thì thầm điều gì đó vào tai Lăng Vân Nhi, đôi mắt của Lăng Vân Nhi lập tức mở to

“Nhưng Vân Nhi thích tỷ tỷ…”

Giọng nói ngọt như sữa lọt vào tai ta, từ lỗ tai chui vào vẫn ngứa ngáy đến tận tim.

Lúc phụ thân bán ta cho Khâu tri huyện, đệ đệ bốn tuổi của ta cũng nói như vậy.

Lời nói của Lăng Vân Nhi vẫn có tác dụng, Thúy Nhi không làm khó ta nữa.

Chỉ là mọi việc đều rất đề phòng ta, sắp xếp cho ta làm cung nữ quét dọn.

Sau vài ngày đến làm việc ở Ngọc Tuyền cung, ta nghe qua lời truyền miệng của các cung nữ mới biết được lúc bốn tuổi Lăng Vân Nhi đã bị ngã dập đầu, ảnh hưởng đến trí não, từ đó trở đi tâm trí của tiểu công chúa không trưởng thành được nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8