Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đoàn Phim Quỷ Sự
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:21:39 | Lượt xem: 3

Trần An nghe tôi nói chẳng có phản ứng gì, ngay cả nhãn cầu cũng không chuyển động.

Hắn nhìn lên bầu trời đen kịt, toàn thân toát ra một luồng tử khí.

“Không được siêu sinh…” Giọng hắn rất nhỏ, gần như không nghe thấy, “Không được siêu sinh thì sao chứ, đời này tôi đã xong rồi, nó sẽ bám riết lấy tôi, mãi mãi bám riết lấy tôi…”

Tôi cúi đầu nhìn hắn, một lúc sau mới cất tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng: “Nếu tôi đoán không nhầm, anh họ Trương phải không?”

Đồng tử Trần An khẽ giật nhẹ.

Họ Trương ư?

Hắn chợt nhớ ra, đúng là mình họ Trương thật, tên Trương Thiên Hựu.

Thông thường bậc trưởng bối đặt tên kiểu này cho hậu duệ đều mong cầu điềm lành, nhưng nhà họ Trương đặt cái tên này là thật sự hy vọng được trời phù hộ.

Bởi vì từ trăm năm trước, nhà họ Trương đã mang một lời nguyền.

Tất cả đàn ông trong dòng chính đều không sống quá 50 tuổi.

Năm Trương Thiên Hựu 12 tuổi, ông nội qua đời. Trước khi chết, ông gọi cậu vào phòng, kể cho cậu nghe một đoạn quá khứ mà cả nhà họ Trương không ai dám nhắc tới.

Cậu biết được chuyện của Khương Nhi.

Sau khi Khương Nhi chết, cả thị trấn chìm trong bầu không khí oán độc nặng nề.

Chó mèo ngày đêm sủa vang, tai ương cũng theo đó mà đến.

Người đầu tiên c.h.ế.t là mẹ kế, kẻ đã ép Khương Nhi làm thiếp, rồi sau khi cô c.h.ế.t còn đem bán xác cô đi.

Bà ta c.h.ế.t trong phòng mình, tự dùng kéo đ.â.m thủng cổ họng.

Cái c.h.ế.t quái dị.

Người thứ hai c.h.ế.t là người anh cùng cha khác mẹ của Khương Nhi, kẻ ăn bám lười biếng còn hay động chạm vào cô.

Hắn vừa khóc vừa cười đập đầu vào quan tài của mẹ kế, c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Từ đó, cả thị trấn hoang mang lo sợ.

Nhà họ Hứa tinh ranh nhất, cũng quyết đoán nhất. Tộc trưởng họ Hứa từ bỏ một phần sản nghiệp, đưa cả nhà rời khỏi thị trấn. Nghe nói họ còn mời đạo trưởng cao tay tìm được một vùng đất phúc địa để định cư.

Nhà họ Trương thì chậm chân hơn.

Đến khi họ bắt chước nhà họ Hứa rời khỏi thị trấn thì đã quá muộn.

Khương Nhi đã bám theo họ rồi.

Gần trăm năm qua, đàn ông nhà họ Trương bị nguyền rủa, những năm gần đây còn nặng hơn, có mấy đứa trẻ vừa mới sinh ra đã c.h.ế.t yểu.

Trương Thiên Hựu sợ lắm!

Năm ngoái anh ta mới cưới vợ, vợ vừa phát hiện có thai gần đây.

Anh ta muốn con mình được bình an lớn lên, bản thân cũng muốn sống thêm vài năm nữa, được nhìn thấy con khôn lớn lập gia đình.

Anh ta muốn quá nhiều rồi.

Trương Thiên Hựu bắt đầu tìm cách, có thời gian là lại đi tìm các đạo trưởng cao nhân khắp nơi.

Anh ta muốn giải thoát nhà họ Trương khỏi lời nguyền của Khương Nhi…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8