Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Con Gái Tướng Quân Không Dễ Chọc
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:27:02 | Lượt xem: 3

Mười tám món binh khí đều được ta sử dụng thành thạo.

Mười lăm tuổi, ta theo phụ thân và huynh trưởng xông pha trận mạc, trải qua vô số trận chiến sinh tử.

Lũ man di phương Bắc, kẻ nào không biết đến danh hiệu “Thiết Nương Tử” của ta?

Thế nhưng vừa trở về kinh thành, ta lại trở thành con hổ không răng.

Ta không biết đàn hát, không biết thêu thùa, thi từ ca phú đều mù tịt.

Lời nói cử chỉ tùy ý, không hề câu nệ tiểu tiết.

Mới về kinh đã khiến các vị thiên kim tiểu thư kinh thành chê cười.

Thật nực cười!

Lúc ta ở phương Bắc cưỡi ngựa b.ắ.n cung, lấy đầu tướng giặc, đám người đó còn đang quấn chân, e là đi đường còn không vững, thế mà dám cười nhạo ta sao?

Ban đầu ta không thèm để ý đến bọn họ, nhưng nương lại không dày mặt như vậy.

Vì muốn cứu vớt danh tiếng sắp tan thành mây khói của ta, nương đau lòng quyết tâm, thề sẽ bồi dưỡng ta thành một tiểu thư khuê các cử chỉ tao nhã, nói năng dịu dàng.

Bát cơm của ta bị đổi thành loại nhỏ nhất, hơn nữa mỗi bữa chỉ được ăn một bát.

Nương nói như vậy có thể dưỡng thành cái dạ dày bé xíu.

Giày của ta cũng bị đổi nhỏ hơn một cỡ.

Nương nói như vậy đi đường mới có vẻ đoan trang thục nữ.

Nương sai người cất hết trường kiếm, đoản đao và trang phục cưỡi ngựa của ta, lại thức cả đêm may cho ta vô số y phục sặc sỡ.

Còn lôi cả tráp trang sức hồi môn của mình ra, cài đầy đầu ta trân châu hoa cài.

Cả ngày ta đói đến mức đầu óc choáng váng, mang đôi giày chật chội, đầu đội trâm cài nặng trịch đi loanh quanh trong sân.

Chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị nương đánh đòn.

Sau ba tháng dày vò kinh hoàng, nương tràn đầy tự tin đưa ta đi tham gia cung yến.

Tiếc là, ta lại tạt cho nương một gáo nước lạnh.

Thật ra, là ta cố ý.

Ta không muốn gả cho Thái tử.

Trong lòng ta chỉ có Diệp Thần.

Nhưng nương nói ta không có lựa chọn nào khác.

Ta là đích nữ của Trấn Bắc Hầu, sinh ra đã định sẵn là phải gả vào hoàng thất.

Ngôn hành cử chỉ như vậy, không thể làm Thái tử phi, còn có thể sắp xếp cho một vị trí trắc phi.

Ta nhíu mày cắn môi, bỗng nhiên phát hiện ra khẩu vị của Thái tử không phải là tùy tiện, mà là tỉnh táo.

Hắn cưới không phải là ta, mà là sự ổn định của phương Bắc.

Nói trắng ra, ta chỉ là một vật cát tường sao?

3

Hiểu rõ những điều này, ta buồn bã một thời gian.

Mối tình đơn phương vô vọng của ta, còn chưa bắt đầu đã kết thúc.

Bạch mã hoàng tử trong lòng ta, không biết tương lai sẽ dịu dàng săn sóc ai.

Càng nghĩ càng đau lòng, ta ăn hết mười cân hạt dưa, đến nỗi môi đều nổi mụn nước.

Tẩu tẩu mang cung trang đến, giục ta tham gia yến tiệc của An Khang công chúa.

Ta liếc mắt nhìn, hoàn toàn không có hứng thú.

Ta đã sớm nhìn thấy thiệp mời của An Khang công chúa, chỉ là không muốn đi mà thôi.

Cho dù có bày tỏ thái độ rõ ràng như vậy, nhưng ta vẫn phải gả cho Thái tử.

Ta đã không còn đường lui.

Trừ phi ta có bằng chứng xác thực chứng minh mình là nam nhân.

Tẩu tẩu nhướng mày cười khẽ, ghé sát tai ta nói:

“Huynh trưởng của ta cũng có thể sẽ đi đó.”

Quả nhiên là tẩu tẩu, hiểu ta!

Ta lập tức tỉnh táo lại, vội vàng đứng dậy để tẩu tẩu giúp ta sửa soạn.

Sau đó, ta vội vã dẫn theo Cẩm Nguyệt ra cửa, sợ đi muộn sẽ không gặp được Diệp Thần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8