Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Được Thấy Ánh Xuân
Chương 03

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:29:56 | Lượt xem: 5

Trong mắt nàng ta là sự lo lắng không thể che giấu, nàng ta sợ ta sẽ thực sự gả cho Trấn Bắc Hầu.

Ngày đó ta nhận được thư của Tống Ngọc Dung, hắn nói bản thân không xứng với ta, bảo ta hãy quên đi đoạn tình cảm này và muốn gặp ta lần cuối để kết thúc mọi chuyện.

Ta đốt bức thư không chút biểu cảm.

Kiếp trước khi chúng ta gặp nhau tại chùa Tướng Quốc đã bị Trấn Bắc Hầu và huynh trưởng bắt gặp. Khi ta dùng dải lụa trắng kết liễu đời mình, còn lo lắng không biết có liên lụy đến hắn ta hay không.

Sau đó, hắn ta lại được Trấn Bắc Hầu nâng đỡ mà thăng quan tiến chức. Một lần say rượu, Trấn Bắc Hầu đã nói với hắn: “Huynh đệ, Khương Ninh Tuyết đã c.h.ế.t rồi, ta nợ ngươi một lão bà. Nhưng ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ bù đắp cho ngươi.”

Hóa ra, hắn ta đã thông đồng với Trấn Bắc Hầu từ lâu, mới có thể “tình cờ” nhìn thấy chúng ta tư hội.

Mục đích là để đưa chuyện của chúng ta ra ánh sáng, để ta, một đích nữ đã bị hủy hoại danh tiếng, phải gả cho hắn ta, để sau này hắn ta có thể nắm thóp ta.

Tuy ta đã chết, nhưng dưới sự sắp đặt của Trấn Bắc Hầu, Tống Ngọc Dung đã “vô tình” nhìn thấy một vị đích nữ của quan gia đang thay y phục, hai người buộc phải đính ước.

Vị đích nữ kia dịu dàng hiền thục, nhưng sau khi thành hôn lại bị Tống mẫu hành hạ đến sảy thai. Tống Ngọc Dung liền lấy cớ đó mà nạp hàng chục mỹ thiếp.

Ngày hẹn trong thư, ta không đến mà an ổn ngồi trong khuê phòng, bỏ vào túi thơm một loại hương liệu đặc biệt.

Việc ta thất hẹn khiến Tống Ngọc Dung sốt ruột, hắn ta lại gửi thư đến: “Núi không còn góc, đất trời hợp lại, ta mới dám dứt tình với nàng. Ninh Tuyết, ta đã không còn mong cầu gì, chỉ mong được gặp nàng lần cuối để dứt đoạn tương tư.”

“Trần gian tự có kẻ si tình, mối hận này chẳng liên quan gì đến gió trăng.”

Khi lá thư thứ bảy bị đốt, Trấn Bắc Hầu không thể ngồi yên được nữa nên đích thân hẹn ta ra ngoài.

Ta vẫn từ chối: “Sau khi thành thân còn nhiều cơ hội gặp mặt, giờ ngày tháng ở nhà không còn nhiều, ta chỉ muốn ở bên phụ mẫu, làm tròn chữ hiếu.”

Lý do này Trấn Bắc Hầu không thể phản bác. Hắn ta muốn vạch trần chuyện của ta và Tống Ngọc Dung nhưng lại không thể làm lớn chuyện, sẽ hủy hoại danh tiếng của cả Khương gia và liên lụy đến bảo bối Ninh Lan của hắn ta.

Muốn Ninh Lan nhận được sự áy náy và bù đắp của mọi người, lại muốn ta ngoan ngoãn làm theo kế hoạch của hắn ta, chuyện này chỉ có thể do người của Khương gia tự mình phơi bày.

Phụ mẫu không thể, lão thái thái tự cho mình là công chính, cũng sẽ không công khai làm chuyện này.

Vậy chỉ còn một người.

Huynh trưởng mang bánh hoa phù dung của Túy Tiên Lâu đến trước mặt ta.

“Ninh Tuyết, dạo này sao muội không ra ngoài nữa?”

Ta cầm một miếng bánh lên cắn một miếng. Bánh hoa phù dung là món nổi tiếng của Túy Tiên Lâu, mỗi ngày chỉ bán hai mươi phần và phải xếp hàng dài mới mua được. Trước đây ta chưa từng được hưởng đãi ngộ này.

“Huynh trưởng luôn nói muội không đủ điềm đạm, gả đi sợ sẽ gây chuyện cười. Muội thấy huynh nói có lý, nên nhân lúc này học hỏi quy củ, rèn luyện tâm tính.”

“Mới chớp mắt mà muội đã sắp xuất giá rồi. Gần đây huynh đã suy nghĩ lại, trước đây huynh đối với muội quá nghiêm khắc. Ninh Tuyết, đừng lo lắng, dù thế nào, huynh vẫn luôn là chỗ dựa của muội.”

“Sau khi thành thân sẽ không còn tự do như ở nhà nữa, nhân lúc này, ra ngoài giải khuây một chút cũng tốt.”

Những lời quan tâm như vậy, là lần đầu tiên ta được nghe, cả kiếp trước lẫn kiếp này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8