Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Được Thấy Ánh Xuân
Chương 04

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:29:57 | Lượt xem: 5

Nhìn sự quan tâm và luyến tiếc trên mặt huynh ấy, ta lại nhớ đến ngày Ninh Lan gả cho Trấn Bắc Hầu ở kiếp trước.

Huynh ấy uống say mèm, miệng lẩm bẩm: “Lan Nhi, Lan Nhi.”

“Trấn Bắc Hầu thật lòng với muội, vất vả lắm mới giành được danh phận đích nữ cho muội. Ninh Tuyết cũng đã c.h.ế.t rồi, sau này sẽ không còn ai tranh giành với muội nữa, muội sẽ hạnh phúc cả đời.”

Huynh ấy biết Trấn Bắc Hầu đã hãm hại ta nhưng vẫn coi Trấn Bắc Hầu là bạn.

Cái c.h.ế.t của ta trong mắt huynh ấy chẳng đáng nhắc đến. Huynh ấy thậm chí còn mừng vì ta c.h.ế.t đi sẽ có lợi cho Ninh Lan.

Ta không hiểu tại sao huynh ấy lại lạnh lùng với muội muội ruột của mình đến vậy.

Cho đến khi nhìn thấy nỗi đau không thể che giấu trong mắt huynh ấy khi gọi tên Ninh Lan, ta dường như đã hiểu, haha, thật là một cậu chuyện nực cười…

4.

Hắn ta vẫn cố gắng khuyên nhủ ta.

Ta cụp mắt xuống, giả vờ như không biết gì: “Nếu huynh đã nói vậy, muội sẽ ra ngoài cho khuây khỏa.”

Huynh trưởng à, kiếp trước tất cả các người đều được như ý, kiếp này đến lượt ta.

Dù sau khi được tái sinh lại ta không thông minh hơn, không thể tìm được đường sống cho mình, nhưng may mắn là ta đã cắt đứt đường lui của tất cả mọi người…

Hậu sơn của chùa Tướng Quốc có một rừng hoa đào, đúng vào tháng ba, hoa đào nở rộ, đẹp vô cùng.

Lúc đến nơi, ta nhìn thấy Tống Ngọc Dung đang đứng dưới gốc cây, dáng người cao ráo, đúng là một người nho nhã và ôn hòa. Ai có thể ngờ, dưới lớp vỏ bọc quân tử như ngọc ấy lại là một tâm địa bẩn thỉu và dơ dáy.

“Ninh Tuyết, cuối cùng nàng cũng đến.”

Ta từng bước tiến đến, trong ánh mắt si tình của hắn ta, ta nắm chặt cây trâm đ.â.m vào tim hắn ta.

Trên đời này, tất cả những kẻ dùng thủ đoạn đê hèn để làm hại nữ tử đều đáng chết!

“Ta tiễn ngươi một đoạn đường, xuống suối vàng, hãy nhớ kỹ ai đã g.i.ế.c ngươi.”

Không đợi hắn ta nói gì, ta đã đẩy hắn ta xuống vách núi. Trên cây trâm ta đã bôi thuốc dẫn thú, có lẽ khi rơi xuống hắn ta sẽ không c.h.ế.t ngay, rồi sẽ được trải nghiệm cảm giác bị dã thú ăn sống.

Ta dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết rồi thản nhiên ngồi dưới gốc cây ngắm hoa. Một khắc sau, Trấn Bắc Hầu cùng huynh trưởng của ta dạo chơi đến đây.

Thấy ta một mình, cả hai đều rất ngạc nhiên.

“Nhị cô nương Khương gia, sao nàng lại một mình…”

“Trấn Bắc Hầu nói đùa rồi, nếu không phải một mình ta thì còn ai nữa? Chẳng lẽ ta còn có thể tư thông với người khác sao?”

Ta che miệng cười khẽ.

“Đâu có, chỉ là cô nương ra ngoài một mình không an toàn, Nhị cô nương nên tìm người đi cùng.”

Trấn Bắc Hầu cười sảng khoái, không thể nhìn ra được một vị tướng quân từng xông pha trận mạc lại tinh thông trạch đấu và thủ đoạn hèn hạ đến thế.

Chúng ta trò chuyện một lúc, Trấn Bắc Hầu cứ nhìn quanh nhưng vẫn không thấy người cần gặp.

Hì hì, Tống Ngọc Dung đã ở dưới chân núi rồi, lúc này có lẽ đang bị dã thú chia nhau ăn thịt.

Ta mỉm cười nhìn hai người, nghĩ đến những chuyện sắp xảy ra mà trong lòng sôi sục.

“Gặp nhau là có duyên, nếu Hầu gia không chê, có thể cùng nhau uống chén trà không?”

Chùa Tướng Quốc có một khu riêng, chuyên để cho các quan lớn đến thắp hương nghỉ ngơi.

Ta điềm tĩnh pha trà cho họ, hai người uống một hơi mà không để tâm.

“Hai người đợi một lát, ta còn làm bánh hoa đào, mời hai vị nếm thử.”

Nhìn thấy sắc mặt hai người họ đã đỏ lên, ta ân cần đóng cửa lại.

Ai nói chỉ có nữ tử mới quan tâm đến trinh tiết, ta muốn xem, sau chuyện này, họ có còn tiếp tục làm huynh đệ tốt được không.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8