Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cô Bao ở ngã tư đường
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:33:03 | Lượt xem: 4

Sau khi thảm hại về đến nhà, tôi móc tấm thẻ nhỏ ra xem.

Tấm thẻ cô Bao bị rạch đến mức thay đổi hoàn toàn, gần như sinh hồn của Bao Nhị đã sắp tan biến..

Tôi vội đặt cô ấy vào trong chậu có trận tụ hồn, lấy tất cả minh hương còn lại thắp cho cô ấy.

Hình ảnh của Bao Nhị dần xuất hiện bên trong, chỉ là lần này cô ấy càng nhỏ hơn, gần như nửa người dưới trong suốt không nhìn thấy. Cô ấy rời khỏi âm bài sắp ba ngày rồi.

Cô ấy không khóc nữa, chỉ ngồi dưới đất, cúi thấp đầu không nói gì.

Hồi lâu sau, cô ấy chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn tôi, sắc mặt u ám đã không còn vẻ mặt như trước.

“Kim Giác, tôi không báo thù nữa, chỉ xin anh hãy cứu hai đứa bé đi…”

Lúc cô ấy nói chuyện rất yếu ớt, nhưng nói lời cuối cùng như dùng hết sức gào to: “Cuộc đời của bọn chúng còn chưa bắt đầu, không thể làm quỷ được!”

Lý do ác ma mạnh là dựa vào sự oán hận trong lòng, sự không cam lòng, sự hận thù to lớn kia.

Nhưng bây giờ trong lòng Bao Nhị không còn oán hận, không cam lòng và hận thù nữa.

“Này!” Tôi hét to với cô ấy.

“Đừng ủ rũ nữa! Cô phải hận! Nếu không hận thì cô sẽ biến mất đấy!”

Chuyện này thật buồn cười, hôm trước tôi còn khuyên cô ấy phải bỏ oán hận đi đầu thai đi, bây giờ lại bịp bợm bảo cô ấy phải thù hận: “Cô suy nghĩ lại những chuyện tên khốn Trình Công kia làm với cô, làm với con cô đi. Cô có thể tha cho gã, nhưng tôi không tha cho gã được! Vực dậy đi! Tôi rất xem trọng cô! Cô là nữ quỷ đáng sợ hơn cả Sadako! Cô còn phải đích thân ra tay đ.â.m kẻ thù nữa!”

Nhưng vô dụng rồi, cho dù tôi nói gì thì Bao Nhị chỉ cúi đầu thấp hơn, bóng dáng trở nên mờ nhạt.

Cô ấy đã bị tuyệt vọng đánh bại.

Cảm xúc của con người có hạn.

Cho dù hận thù hay hi vọng nếu dùng hết chính là dùng hết.

Cô ấy là nữ quỷ cũng là một người mẹ, hai đứa bé chính là điểm yếu của cô ấy.

Cô ấy có thể hóa thân thành ác ma nhưng không thể để cho hai đứa bé cũng thành ác ma.

Trong mắt của cô ấy dần chảy máu, khẽ nói với tôi: “Xin anh, cứu bọn chúng ra…”

Trong lòng tôi hỗn loạn, liên tục lắc đầu nói không nên lời, chỉ rơi nước mắt.

Tôi hận bản thân lúc trước không tu luyện nghiêm túc, hận mình vô dụng, khi người khác cần mình nhất lại không có tác dụng, chỉ trơ mắt nhìn cô ấy chịu khổ.

Bao Nhị nhìn dáng vẻ của tôi, có lẽ cũng đoán được kết cục, cười buồn bã: “Không sao, trong đời sẽ có chuyện gì, nhưng tôi phải cảm ơn anh…”

Bóng dáng của Bao Nhị càng lúc càng mờ nhạt, gần như đã thành làn khói.

“Này!”

Tôi nhìn thấy Bao Nhị sắp tan thành khói, trong lòng đấu tranh hồi lâu, cuối cùng mới nói: “Đừng đi, tôi nuôi dưỡng cô!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8