Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bì Thi Trở Về
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:36:29 | Lượt xem: 4

Trong lòng tôi rất kinh ngạc, tiểu đạo sĩ này không biết sư phụ là ai, nhưng có chút bản lĩnh, lại có thể nhìn ra lai lịch của tôi.

[Cô ta không phải bì thi bình thường, là một cỗ sát thi oán khí cực nặng, cho nên bùa phép bình thường đối với cô ta vô dụng.]

Giọng nói của cậu ta trở nên cực kỳ nghiêm túc.

[Rốt cuộc anh đã làm gì cô ta mà khiến cô ta oán khí nặng như vậy?]

Thẩm Tấn tức thở hổn hển kéo đạo sĩ vào danh sách đen.

Vì tìm bậc thang cho mình, hắn ghét bỏ mặt mộc xấu xí của tôi, cảnh cáo tôi không trang điểm thì đừng ra ngoài dọa người, tôi mỉm cười đồng ý.

Hắn đã sớm quên mất khuôn mặt này.

Quên mất cô gái bốn năm trước, chính hắn từng tự tay bóp chết.

Không sai, đêm đó trời tối đen, trong núi lại mưa, tôi giãy dụa lại bị Thẩm Tấn đập cho đầu rơi m.á.u chảy, đã sớm thay đổi.

Tây chân tôi đều bị đánh gãy, chờ hắn vui vẻ mây mưa xong thì dùng hai tay bóp cổ tôi.

Tôi còn hèn mọn cầu khẩn: “Đừng g.i.ế.c tôi! Tôi thề sẽ không kể với ai… Van cầu anh, tôi còn bà ngoại đang chờ…”

Làm ơn đi, năm nay tôi vừa được cử đi học Đại học danh tiếng.

Tôi còn chưa chính miệng nói cho bà ngoại tin tức tốt.

Bà ngoại vì nuôi tôi ăn học, luôn sống rất tiết kiệm, đôi mắt mờ đi cũng không dám đi khám, chưa hưởng được phúc một ngày của cháu gái.

Bà ấy thực sự không thể mất tôi.

Nhưng Thẩm Tấn cười dâm đãng, tiếp tục bóp chặt cổ tôi lại còn dùng sức.

Thân thể không ngừng co giật, nước mắt điên cuồng tuôn ra, xương cổ vang lên tiếng gãy.

Đúng rồi, tôi c.h.ế.t rồi.

Trước khi c.h.ế.t hình như tôi đã nhìn thấy bà ngoại.

Bà mặc một chiếc áo khoác mỏng được giặt đến bạc màu, trông mong ngồi xổm ở cửa sân, trong bếp còn hấp bánh bao thịt tôi thích ăn nhất.

Bà không ngại khó ngại khổ, luôn muốn cháu ngoan về nhà được ăn miếng đầu tiên, là có thể ăn lúc nóng.

Bà không biết rằng tôi đã c.h.ế.t trong núi sâu.

Không có tôn nghiêm, không có tương lai, không có sinh mệnh, oán khí trong thối rữa bốc mùi không tiêu tan, trở thành một bì thi không người không quỷ.

Khi tôi dùng bộ mặt mới, tìm bà mối muốn kết thân, bà ấy hỏi tôi có ý gì.

Tôi mỉm cười, xấu hổ đáp, nói chỉ vì thích con người hắn.

Đúng, con người hắn, đến c.h.ế.t mới thôi…

Huyết hải thâm thù.

Ngày c.h.ế.t của Thẩm gia… Không còn xa, sắp đến sinh nhật rồi.

Khi tôi đưa lên quần áo tự tay may cho một nhà ba người thì sắc mặt Thẩm Tấn lập tức thay đổi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8