Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Con trai tôi tìm bố
7 END)

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:40:58 | Lượt xem: 3

Tôi bình tĩnh nhìn Giang Chi: “Đạo diễn, tôi vẫn luôn làm nhiệm vụ tổ đối chiếu của cô Giang.”

Giang Chi cười nhạo một tiếng: “Sao tôi không nhìn ra cô làm tổ đối chiếu cho tôi?”

Ta cũng cười một tiếng, không mặn không nhạt nói: “Đạo diễn, tôi cảm thấy tôi vẫn luôn làm tổ đối chiếu cho cô Giang, ngay từ đầu, cô Giang làm gì tôi và Phạn Phạn đều làm ngược lại, anh là tổng đạo diễn, ở hậu trường hẳn là đều có thể nhìn thấy. Hiện tại đột nhiên tìm đến tôi, nói với tôi những thứ này, là có ý gì?”

Sắc mặt Giang Chi có chút khó coi, gằn từng chữ: “Nếu cô đã nhận tiền làm tổ đối chiếu cho tôi, thì nên hỗ trợ tôi trong chương trình, tăng thêm nhiệt độ cho tôi.”

Đạo diễn giải thích: “Cô Tang, bên đầu tư muốn cô làm một số chuyện khác người trong chương trình, tăng thêm nhiệt độ cho cô Giang.”

Nghe được ba chữ “nhà đầu tư” tôi lập tức hiểu ra.

Đây là thấy tôi phát sóng trực tiếp nhiệt độ cao nên tạo áp lực cho tôi, muốn lợi dụng tôi để lăng xê nhiệt độ cho Giang Chi.

Tôi vừa muốn nói chuyện, đã bị người nàp đó giành trước một bước – –

“Nếu đã như vậy thì hủy hợp đồng đi!”

26

Trần Duật Tư ôm Phạn Phạn đột nhiên xuất hiện, thần sắc nhẹ nhàng.

Sắc mặt đạo diễn và Giang Chi lập tức thay đổi.

Đạo diễn: “Nếu hủy hợp đồng, phải trả gấp ba lần tiền vi phạm hợp đồng!”

Giang Chi nhìn Trần Duật Tư, đứng lên: “Anh Trần, đã lâu không gặp, chúng ta từng hợp tác, còn nhớ không?”

Giang Chi quả thật từng hợp tác với Trần Duật Tư.

Lúc ấy Trần Duật Tư còn chưa thành danh, chỉ là một nhân vật nhỏ.

Trần Duật Tư khẽ gật đầu, lễ phép nói: “Đương nhiên là nhớ cô Giang.”

Giang Chi thấy thế vội vàng nói: “Vậy không biết có cơ hội hợp tác với thầy Giang hay không, hợp đồng giữa tôi và cô Tang có thể hủy bỏ, không cần bồi thường gì.”

Rõ ràng là cô ấy là muốn dùng hợp đồng ba ngàn vạn đổi lấy cơ hội hợp tác cùng Trần Duật Tư.

Tính toán rất rõ ràng.

Nhưng Trần Duật không thèm suy nghĩ liền nói: “Cơ hội không phải một câu nói là có, nhưng tiền vi phạm hợp đồng tôi có thể lập tức bồi thường!”

Thái độ của Trần Duật Tư rất rõ ràng.

Giọng trẻ con của con trai tôi vang lên: “Mẹ, tổ đối chiếu này không dễ làm, chúng ta rời khỏi chương trình đi, ba có tiền, trả nổi tiền vi phạm hợp đồng.”

Sau khi quan sát thế cục, đạo diễn hỏi: “Anh Trần, không biết anh có cân nhắc đầu tư hay không?”

27

Sau khi chương trình phát sóng, tôi và Phạn Phạn là nhóm được yêu thích nhất.

Nếu rút lui, chương trình tự nhiên sẽ giảm rất nhiều người xem.

Hợp đồng tôi ký là ký với tổ chương trình chứ không phải ký với đoàn đội của Giang Chi.

Vì thế đạo diễn liền đề xuất nếu như Trần Duật Tư đầu tư cho tổ chương trình bảy mươi triệu, trở thành nhà đầu tư, họ có thể một lần nữa ký kết hợp đồng với tôi.

Cũng có thể tìm lại tổ đối chiếu cho Giang Chi.

Không thể không nói, đạo diễn này, thật là thông minh.

Trần Duật Tư cũng đồng ý.

Bây giờ, anh là nhà đầu tư của tổ chương trình.

Sau khi ký xong hợp đồng, Trần Duật Tư nói với Giang Chi trước khi đi: “Nếu hợp đồng mất hiệu lực, vậy mời đoàn đội của cô Giang đừng mua hot search nữa.”

Mặt Giang Chi rất khó coi, không ngờ kết quả lại như vậy.

28

Tổ chương trình đã rất chu đáo chuẩn bị cho Trần Duật Tư một căn phòng, để anh có thể ngủ lại nơi này.

Phạn Phạn muốn ngủ cùng ba nên đến phòng Trần Duật Tư.

Kết quả nửa đêm, Trần Duật Tư đột nhiên gõ cửa phòng tôi.

Ngay sau khi tôi mở cửa, anh đã ôm tôi và vác tôi trên vai.

“Trần Duật Tư…”

Trần Duật Tư đóng cửa lại, đặt tôi ở trên ngăn tủ cao một mét.

Đôi mắt nhìn chằm chằm tôi bỗng nhiên trở nên dày đặc tối tăm, giống như muốn nuốt chửng người khác.

Trong lòng tôi run lên, tim đập nhanh hơn.

Một giây sau, nụ hôn của anh liền rơi xuống……

“Ưm…”

Hơi thở của anh, hung hãn mạnh mẽ.

Khi không khí trở nên loãng hơn, tôi bắt đầu cảm thấy hơi choáng ngợp.

Không biết bao nhiêu giây sau, tôi cảm thấy miệng đau nhức và đẩy anh ra.

“Trần Duật Tư, anh lại cắn em.”

Giọng nói của Trần Duật tư khàn khàn: “Đây là hình phạt cho cô gái cặn bã!”

“Chia tay, chặn liên lạc, chuyển nhà, mang thai…… Em cũng thật giỏi.”

“Em có biết lúc quay phim xong anh muốn về nhà với em càng sớm càng tốt, thậm chí còn xin nghỉ phép ở công ty, nhưng khi về lại không tìm thấy em không?”

“Em có biết anh gần như phát điên khi nhìn thấy em và một người đàn ông khác đi khám thai ở bệnh viện…”

“Em có biết anh tưởng em đã yêu một người đàn ông khác không? Em có biết mấy ngày nay anh luôn nghĩ đến em không?”

Giọng nói của anh càng nghẹn ngào, ánh mắt đỏ bừng, cuối cùng nặng nề nói một câu: “Tang Nhan anh thật muốn cắn c.h.ế.t em!”

Từng lời nói như đ.â.m mạnh vào tim tôi.

Và những cảm xúc tích tụ, thầm kín, vô tận trong lòng tôi đã hoàn toàn được giải tỏa.

Như thủy triều dâng trào, cuồn cuộn.

Nước mắt tôi trào ra.

Tôi luôn cho rằng anh ấy đau lòng vì tôi và ghét tôi.

Bởi vì trong một lần phỏng vấn anh bị hỏi có muốn gặp lại mối tình đầu hay không, anh đã trả lời: “Không muốn.”

Cho nên tôi vẫn không tìm anh, không nói cho anh biết chuyện về Phạn Phạn.

29

Thì ra, ở bệnh viện anh ấy từng thấy tôi đi khám thai, hiểu lầm tôi yêu người khác.

Ta ôm anh, hít hít mũi, rầu rĩ nói: “Người đàn ông anh nhìn thấy, chỉ là một người bạn của em thôi. Em cho rằng ahn không muốn gặp em, cho nên lâu như vậy em mới không đi tìm anh.”

“Anh muốn gặp em…”

“Nhưng lúc trả lời phỏng vấn anh nói là không muốn.”

“Anh nghĩ!”

Anh rời khỏi vòng tay của tôi, nhìn tôi bằng đôi mắt đen láy, từng câu từng chữ rõ ràng: “Tang Nhan, còn em, em có nhớ anh không?”

Tôi gật đầu: “Có chứ, em còn thường xuyên mơ thấy cảnh anh cưới em.”

“Vậy chúng ta kết hôn đi!”

“Được!”

Tôi đã nói từ này nhiều lần trong giấc mơ và là lần đầu tiên mặt đối mặt nói cùng Trần Duật Tư!

Cảm giác rất kỳ diệu!

(–END–)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8