Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cùng Anh Bước Dưới Trăng
Chương 15,16: Người bệnh hoạn đó là chồng cậu đấy!

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:41:41 | Lượt xem: 3

15.

Gió trên cây cầu bắc qua sông vào buổi tối rất lớn, thổi tung mái tóc của tôi. Nhìn vào ánh mắt anh, dường như cảnh tượng năm xưa lại hiện ra trước mắt. Cô gái ngồi dưới đất trầm tư và cậu thiếu niên đội mũ bảo hiểm, dựa lưng vào lan can, khoanh tay lười biếng.

Thẩm Hoán nói: “Người chú ý đến em không chỉ có mình anh, mà còn có cả những chú chạy bộ, cặp đôi đi dạo, anh giao hàng cùng cảnh sát giao thông. Họ nghĩ rằng em đang viết thư tuyệt mệnh, luôn sẵn sàng để cứu em.”

Tôi cười đến rơi nước mắt. Hóa ra trong thời kỳ u ám ấy, người đồng hành cùng tôi không chỉ có gia đình, mà còn có rất nhiều người lạ mặt không tên. Thế giới vẫn luôn đa sắc, chỉ có những người tự trách mình mới mất đi khả năng cảm nhận màu sắc của nó.

Thẩm Hoán lau nước mắt nơi khóe mắt tôi, mỉm cười nói: “Hơn nữa, anh không phải vì em là ‘Tiểu Thang Viên’ mà thích em đâu.”

Tôi sững sờ.

Anh nói: “Anh thích cô bạn chơi game của mình – ‘Hy vọng thế giới nổ tung’.”

Tôi: “?”

Chẳng phải bạn chơi game của tôi là con gái sao?

Giọng nói pha chút ý cười của Thẩm Hoán vang lên trong tai tôi: “Anh chưa bao giờ nói mình là con gái cả.”

Trong giây lát, tất cả chi tiết bắt đầu ùa về trong đầu tôi, từ điểm nối thành đường. Tên mới của bạn chơi game, sự quan tâm đến cuộc sống sau hôn nhân của tôi, lỗi miệng của Châu Du và vẻ mặt không tự nhiên của cô ấy…

Trời ơi! Tôi đã từng thảo luận với anh ta về việc nam chính bá đạo trong tiểu thuyết có thể làm “bảy lần trong một đêm” đó!

Chẳng trách anh ta không trả lời tôi. Tôi cứ tưởng cô bé ấy ngại ngùng, hóa ra từ đầu đến cuối là do tôi tự suy diễn!

Giờ đăng xuất khỏi Trái Đất còn kịp không?

Rõ ràng là không kịp rồi.

Tôi đột ngột lấy tay che mặt, nhất quyết không ngẩng đầu lên.

Thẩm Hoán đưa tay về phía tôi: “Tối nay gió lớn, hay là chúng ta về nhà trước, anh sẽ từ từ giải thích cho em?”

Tôi không muốn.

Anh cười khúc khích: “Làm sao để em hết giận đây?”

Không thể hết giận chút nào.

Thẩm Hoán tung chiêu cuối: “Gần đây có trò chơi di động mới, chúng ta có thể trộm xe đạp điện của người khác, ngủ trên giường của người khác, còn có thể cầm rìu đuổi theo ch/ặt họ, em có muốn chơi không?”

Hừ, thật là trò chơi trẻ con.

Mười phút sau.

“Lên game đi.”

“Tuân lệnh.”

16.

Tôi lại ngủ đến tận trưa, Thẩm Hoán đã đi làm rồi. Tôi mở điện thoại thấy Châu Du liên tiếp gửi cho tôi mấy tin nhắn thoại giải thích. Cô ấy nói sau khi Thẩm Hoán biết chúng tôi là bạn cùng phòng, anh liền nhờ cô ấy làm cầu nối cho chúng tôi. 

Thẩm Hoán cũng đã đồng ý giúp Châu Du theo đuổi người cô ấy thầm mến.

[Bạn yêu à, mình xin lỗi cậu, ban đầu mình không định đồng ý đâu, nhưng mình quá mê thân hình của người ấy rồi. Mình vừa từ nước ngoài về, cứ tưởng sau bảy năm rồi mà anh ấy vẫn chưa thổ lộ, thì ra đây chính là ‘nhịp điệu riêng’ mà anh ấy nói sao? Hôm qua mình mới biết các cậu đã kết hôn rồi! Mình vốn dĩ không tin anh ấy có ‘ánh trăng sáng’ gì đâu, giờ thì tin đồn cũng tự phá tan rồi, còn lên cả báo nữa.]

Tôi sửng sốt, vội vàng mở tìm kiếm hot trên mạng.

# Khách sạn Royal Rica bắt quả tang ngoại tình.

Dù đã được làm mờ nhưng tôi vẫn nhận ra đó là Tần Phù. Cô ấy bị một bà phu nhân giàu có túm tóc đánh đập.

Tôi chuyển tiếp cho Thẩm Hoán: “Thế này là sao?”

Anh nhanh chóng trả lời: [Đúng vậy, ai bảo cô ta gây chia rẽ chúng ta, tự chuốc lấy hậu quả thôi.]

[Em không được thương hại cô ta, suýt chút nữa cô ta đã hủy hoại danh dự của anh, để anh phải đối diện với kết cục bi thảm của một người chồng vợ bỏ con rơi.”

Tôi: “…Anh lấy đâu ra con?”

Tần Phù thực sự không đáng thương, dù gì cũng là cô ta tự dựng lên màn kịch. Cô ta mua chuộc người pha chế để hạ thuốc Thẩm Hoán, gọi tôi đến để chứng kiến cảnh thân mật giữa bọn họ. 

May mắn là Thẩm Hoán nhận ra điều bất thường, kéo tổng giám đốc vốn không hòa thuận vào cuộc. Sau đó anh sắp xếp người gọi vợ của vị tổng giám đốc đến bắt gian.

Thật tội nghiệp Thẩm Hoán, phải đi bệnh viện truyền nước cả đêm dưới sự hộ tống của vệ sĩ. 

Ngay cả những tin đồn ban đầu cũng có uẩn khúc. Thẩm Hoán chỉ đơn giản thấy Tần Phù bị một người đàn ông trung niên bỡn cợt nên tiện tay giúp đỡ cô ta, sau đó cô ta cứ bám lấy anh. Sau này cô ta thậm chí ngày mưa còn đến tận nhà Thẩm Hoán, nói mình đang mang thai con của anh. 

Thẩm Hoán ngơ ngác gọi vệ sĩ khống chế cô ta, chuẩn bị giao cho cảnh sát nhưng cô ta đã chạy trốn ra nước ngoài. Từ đó câu chuyện về ‘ánh trăng sáng xuất ngoại, kẻ yêu đơn phương không thể đạt được tình yêu’ bắt đầu lan truyền.

Tôi vô cùng bất mãn hỏi Thẩm Hoán: “Sao anh không làm sáng tỏ mọi chuyện đi, chuyện này quá mất mặt rồi.”

Anh cười: [Chính vì mất mặt nên anh không làm sáng tỏ, anh muốn xem ai dám lấy anh.]

Cái đầu cúi gằm của tôi cuối cùng cũng đứt gãy. May mà tôi không thích giao du, nếu không tôi cũng không dám tưởng tượng người ta sẽ bàn tán gì về tôi.

Tôi nghĩ đến cảnh tượng đó:

“Người bệnh hoạn đó là chồng cậu đấy!”

“Chồng cậu đấy!”

“Chồng cậu sẽ ôm eo, mắt đỏ lên rồi nói cậu thậm chí không bằng một sợi tóc của ánh trăng sáng sao?”

“Chồng cậu đấy!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8