Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

1001 cách xử lý Trà Xanh
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:42:34 | Lượt xem: 3

“Đúng vậy, chị là người chị duy nhất của em.” Tôi xoa xoa đầu Ngôn Hành.

“Thật ra em cũng cảm nhận được, Phạm Nghệ không thực sự thích em. Em đã nghĩ rằng chỉ cần em đối xử tốt với cô ấy, rồi sẽ có ngày cô ấy cảm động.” Thằng nhóc tâm sự. 

Tôi thở dài: “Đứa trẻ ngốc. Trên đời này có biết bao cô gái tốt, hà cớ gì phải treo mình trên một cái cây.”

“Đi thôi,” tôi vỗ vỗ đầu Ngôn Hành, “Người chị duy nhất của em sẽ đưa em đi ăn.”

Miên Ngôn Hành vừa nghẹn ngào vừa đáp: “Ừm.”

Thằng nhỏ đứng dậy rời khỏi ghế trong đình, rồi ngồi xuống trước mặt tôi.

“Em lại định làm gì nữa?”

“Em thấy đầu gối chị bị trầy xước một mảng lớn, đi lại chắc đau lắm. Để em cõng chị.”

Tôi không do dự nhảy lên lưng cậu: Coi như em vẫn còn biết suy nghĩ.

“Chị, em đói lắm.”

“Ừ.” Tôi nhìn ra được.

“Chị, Trình phu nhân thật quá đáng! Nói không cho em tiền tiêu vặt là thực sự không cho luôn.”

“Ừ.” Chính tôi là người đã khuyên bà ấy.

“Trình phu nhân còn không cho em về nhà!”

“Ừ.” Chính tôi cũng là người gợi ý.

“Em đến tìm ông Trình, ông ấy nói không dám nhận em.”

“Ừ.” Ầy, hình như vẫn chính là tôi đã cản ba thu lưu thằng nhóc.

“Ngay cả anh Lâm Đình cũng không quản em!”

“Ừ.” Cái này là tôi đã bày mưu.

“Trong nhà này đã không còn chỗ cho em nữa rồi. hu hu hu, đến cả nuôi chó cũng không nói với em!”

“Ừ” Tôi đã lừa cậu đấy.

Ôi, thằng nhỏ này thật là đáng thương…..

10.

Thứ Hai, tại công ty.

Tôi đến công ty sớm, lúc này trong văn phòng còn rất ít người. Tôi ngồi trước bàn làm việc, các ngón tay bắt đầu lướt trên bàn phím.

Tiểu Dư bước đến: “Giám đốc Miên, tôi cảm thấy trong người không khỏe, có thể không tham gia cuộc họp chiều nay được không?”

“Không khỏe?” Tôi cau mày, “Em đã chuẩn bị cho bản tổng kết kế hoạch lần này suốt một thời gian dài, theo như chị biết về em, thì em sẽ không dễ dàng từ bỏ cơ hội này như thế.”

Tiểu Dư cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào tôi: “Xin lỗi giám đốc Miên, em đã phụ sự kỳ vọng của chị.”

“Nếu cơ thể không khỏe thì thôi.” 

Tôi không khuyên cô ấy nữa. Tôi luôn biết khi nào cần buông bỏ cái mong muốn giúp đỡ người khác và tôn trọng số phận của họ.

Nghe thấy vậy, Tiểu Dư rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

“Giám đốc Miên, về bản tổng kết kế hoạch, em muốn đề cử một người.”

“Ai?” Tôi rời mắt khỏi màn hình máy tính, “Phạm Nghệ?”

“Đúng vậy. Lần này Phạm Nghệ cũng đã giúp đỡ rất nhiều trong việc thiết kế, em nghĩ…”

“Thôi nào, chị còn không nhìn ra được Phạm Nghệ đã đóng góp bao nhiêu cho thiết kế lần này sao?” Tôi vuốt cằm, “Bản tổng kết kế hoạch mà Phạm Nghệ giao nộp lần trước là do em viết phải không?”

Tiểu Dư rõ ràng trở nên lúng túng: “Giám đốc Miên, em…”

“Nếu chị không đoán sai thì vừa rồi em nói không khỏe và muốn xin nghỉ cũng là để nhường chỗ cho Phạm Nghệ, đúng không?” Tôi lạnh mặt hỏi.

“Xin lỗi Giám đốc Miên!” Tiểu Dư vội vã cúi đầu xin lỗi, “Em không cố ý muốn lừa dối chị đâu.”

“Chỉ là Phạm Nghệ lấy Tổng giám đốc Phạm ra để ép em.” Nói đến đây, mắt Tiểu Dư đã ngấn lệ, “Cô ta nói nếu em không nghe lời cô ta, thì cho dù sau này dù em có chính thức được nhận, cô ta cũng sẽ tìm cách để Tổng giám đốc Phạm sa thải em.”

“Em… em thực sự không còn cách nào khác. Em chỉ là một thực tập sinh không có bối cảnh, tiền lương mỗi tháng sau khi trả tiền thuê nhà hầu như không còn bao nhiêu. Gia đình còn thúc giục em về quê, nếu mất công việc này, em chỉ còn cách quay về quê thôi. Phạm Nghệ có Tổng giám đốc Phạm đứng sau lưng, em làm sao dám từ chối cô ta…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8