Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chìm Trong Váy
Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:44:22 | Lượt xem: 4

Hắn ta có lý do để g.i.ế.c Chiêu Dương, mà tất cả mọi người đều đã tận mắt chứng kiến.

Có nhân chứng, có vật chứng.

Hứa Tiễn An, bị xử lăng trì!

Còn về Chiêu Dương, lúc này mặc dù nàng ta còn thở nhưng độc tố đã xâm nhập vào ngũ tạng lục phủ, cơn đau dữ dội khiến nàng ta muốn cắn lưỡi tự vẫn.

Nàng ta chắc chắn sẽ chết, chỉ là chậm hơn một chút, cuối cùng sẽ đau đớn mà chết.

Còn về Khúc Yên Nhi, nàng ấy vẫn còn ở Thừa tướng phủ, cuối cùng nàng ấy cũng tìm ra được bằng chứng chứng minh sự trong sạch của phụ thân mình, khiến cho vụ án của Khúc gia được minh oan.

Về phần Lưu Tần, mặc dù đã chết.

Nhưng bắt đầu từ vụ án của Khúc gia mà điều tra về Lưu Tần, người ta liên tục phát hiện ra rất nhiều chuyện. Danh tiếng tốt đẹp mà Lưu Tần đã cố gắng duy trì trong nhiều năm như vậy, cũng vì thế mà bị hủy hoại hoàn toàn, mà những người từng bị ông ta bức hại cũng được minh oan.

Ngày Chiêu Dương qua đời, ta rời khỏi cung.

Từ khi nàng ta bị phế truất, ta đã xin phép cùng ra khỏi cung, không còn là cung nữ trong cung nữa.

Sau đó ta ở lại trong cung chỉ vì Chiêu Dương sắp chết.

Ta đã nói với Đế vương rằng muốn ở bên cạnh nàng ta trong những ngày cuối đời, vì vậy tạm thời ở lại đây.

Bây giờ nàng ta đã c.h.ế.t hẳn, ta cũng rời khỏi cung.

Đế vương cảm thán lòng trung thành của ta mà ban thưởng cho ta rất nhiều vàng bạc châu báu.

Ta dùng phần lớn số tiền đó để quyên góp cho Từ Tể Đường (cô nhi viện).

Giữ lại một ít làm lộ phí.

Ta cùng với tỷ tỷ rời khỏi kinh thành, chúng ta đến Giang Nam, dùng số tiền còn lại để mở một tú phường.

Tỷ tỷ ta đã tìm được một thiếu niên lang mà tỷ ấy ngưỡng mộ.

Ta nhìn tỷ tỷ xuất giá, rồi lại nhìn tỷ ấy mang thai.

Còn ta, vẫn luôn cô đơn một mình.

16

Ba năm sau, tỷ tỷ cùng hai đứa cháu ngoại đến tú phường tìm ta.

“Linh Nhi, muội có biết năm nay ai đỗ Trạng nguyên không?”

Ta lắc đầu, ta không còn quan tâm đến bất cứ chuyện gì ở kinh thành nữa.

Kể cả… người mà ta rất thích kia.

Tỷ tỷ ta thở dài, rồi nắm lấy tay ta, chậm rãi nói: “Tạ Trường Yến vốn chăm chỉ, đỗ Trạng nguyên cũng trong dự kiến của ta. Ở kinh thành có rất nhiều quan viên muốn gả nữ nhi cho hắn, muội có biết hắn nói gì không?”

Ta không thể không dừng công việc đang làm, ngẩng đầu nhìn tỷ tỷ.

“Hắn nói gì?”

Tỷ tỷ nhìn ta mỉm cười, nhưng không nói gì.

Đến khi ta định hỏi lại làn nữa thì đột nhiên giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

Hắn nói:

“Ta đã có người trong lòng, từ thuở thiếu niên đã lập lời thề, cả đời này không phải thì không thú.”

Ta sững sờ, không thể tin được, đến nỗi ta không dám quay đầu lại nhìn.

Giọng nói đó vẫn tiếp tục: “Ta không biết vì sao nàng lại rời đi, nhưng nàng có tâm hồn thuần khiết, là nữ nhân tốt nhất trên đời. Chuyện năm đó, chắc chắn có nỗi khổ không thể nói ra. Nếu vậy, ta sẽ chuyên tâm vào việc thi cử, đợi đến khi nàng buông bỏ nỗi lòng, ta sẽ đến tìm nàng, thực hiện lời hứa năm xưa.”

Giọng nói đó đột nhiên dừng lại.

Ta không thể kìm được mà quay đầu lại.

Lúc này, Tạ Trường Yến mặc áo bào đỏ, đội mũ quan, trông rất ra dáng một Trạng nguyên tuấn tú.

Hắn mỉm cười và nói: “Ta rất thích cô nương đó… Không biết, nàng có nguyện ý gả cho ta không?”

Mắt ta chứa đầy nước mắt, không biết nên nói gì, nhưng ta gật đầu.

Gả cho hắn, cũng là ước mơ từ thuở thiếu thời của ta.

Vì vậy, ta nói với hắn:

“Cô nương đó nói, nàng nguyện ý.”

Ừ, ta nguyện ý.

Ta nguyện ý kết hôn với Tạ Trường Yến, trở thành thê tử của hắn.

Hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8