Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Gấu túi xà lơ
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:57:34 | Lượt xem: 5

20

Đã lâu không ăn lá bạch đàn, đầu óc liền trở nên dễ chịu hơn.

Thực sự rất bất ngờ, tôi đã có thể nhớ ra nhiều chuyện.

Khi còn là một con gấu túi, có một cậu bé thường xuyên đến gặp tôi.

Lần đầu tiên hắn ôm tôi, động tác rất vụng về.

Sau này tôi nhận ra mình còn yên tâm ngủ trên vai hắn.

Đôi khi hắn sẽ trò chuyện với tôi. Lúc đầu là tiếng Trung. Trong khi tôi ngủ quên, thì hắn đánh thức tôi dậy và tiếp tục nói bằng tiếng Anh.

Tôi lim dim lắng nghe hắn lảm nhảm.

“Nghe nói khi còn nhỏ bạn chỉ biết ăn phân của gấu túi trưởng thành, điều này có đúng không?”

Hả? Hắn đánh thức tôi dậy là để hỏi một câu đáng xấu hổ như vậy.

Tôi dụi mắt rồi hét lên.

“Con ong ngốc nghếch.”

Hắn không hiểu tôi đang hét gì nên ôm tôi vỗ về qua loa, còn khen giọng tôi, y như tiếng máy cày nhả khói chạy trên đường.

Hắn nói nhiều quá, tôi không thích nghe nên chọn cách nhắm mắt ngủ.

Hắn đến Úc một mình nên cũng có ít bạn bè.

Chi 32 đô la một tuần chỉ để đến nói chuyện vớ vẩn với tôi.

Sau này hắn cũng có thể hiểu được tiếng hét của tôi.

Tiếng máy cày giận dữ nhả khói là phản ứng bất bình đối với hắn.

Lấy việc ngủ để phớt lờ hắn là điều bình thường.

Bốn năm sau, hắn trở về Trung Quốc.

Tôi thường ngơ ngác ngồi trên cây bạch đàn và không chút phản ứng với những khách du lịch vây quanh.

Suốt hai, ba tiếng đồng hồ tôi thức, mỗi ngày đều cầu nguyện lá bạch đàn hãy cho tôi được làm người.

Thời gian sau, rốt cuộc điều ước đó cũng đã thành hiện thực.

Tôi đã trở thành một nữ diễn viên tuyến ba.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Cố Tĩnh trong hình dạng con người là khi hắn tới công ty để họp.

Và tôi đang ngồi trong đó, vừa ăn lá bạch đàn vừa ngạc nhiên.

Ánh mắt của hắn nhìn qua, liền thoáng sửng sốt.

“Cô có phải là người mới mà công ty muốn bồi dưỡng không?”

Tôi gật đầu buồn ngủ.

Hắn nói với cấp trên: “Thật khó để nhận xét. Đường tuy gập ghềnh nhưng vẫn chúc mọi sự thành công”.

21.

Khi là con người, tôi vẫn rất thích ăn lá bạch đàn, thế rồi bị nhiễm độccc của chúng, não bị tổn thương không thể nhớ được bất cứ điều gì.

Bây giờ rốt cuộc tôi cũng đã nhớ ra, liền thử nói chuyện với Cố Tỉnh.

“Tôi nghĩ mình đã từng gặp diễn viên này ở đâu đó.”

Cố Tỉnh: “?”

Hắn trầm tư giây lát: “Cô đã đọc sách à, uống thuốc chưa?”

Tôi: “?”

Bởi vì khả năng nhận thức khác nhau. Cuộc trò chuyện lại đi vào ngõ cụt.

Tôi sửa lại: “Hình như tôi đã gặp anh ở đâu đó rồi”.

Hắn đáp: “Chúng ta mới gặp nhau ở buổi họp báo ngày hôm qua.”

“Cách đây rất lâu rồi, ở Úc.”

Hắn nhíu mày nhìn tôi, nhẹ nhàng nói: “Nhớ ra rồi?”

Tôi gật đầu cái rụp.

“Anh chăm sóc tôi vì thích gấu túi à?”

Hắn trả lời: “Lúc đầu thì là vậy. Nhưng sau đó, Tôi thích cô”.

Nói xong, tai hắn đỏ bừng, cúi đầu không dám nhìn tôi.

Nghe xong, tôi cảm thấy má mình cũng nóng bừng, bắt chước hắn cụp mắt cúi thấp đầu. .

Chúng tôi giống như hai con chim cút cúi đầu xuống.

Bầu không khí ngượng ngùng kéo dài khá lâu.

Hắn chấn tĩnh lại, cẩn trọng hỏi: “Em có thể ngẩng đầu lên nói chuyện với anh được không?”

Tôi gật đầu: “Có thể.”

Cố Tỉnh: “…”

Trước khi mặt hắn chuyển từ đỏ sang xanh, tôi đã hắng giọng: “Thật ra em cũng hơi thích anh.”

22.

Cố Tỉnh và tôi bắt đầu hẹn hò.

Cảm giác… khá mới lạ.

Ngày thứ hai hẹn hò, Cố Tỉnh tặng tôi một bó hoa còn to hơn đầu tôi.

Hắn nói: “Đây là để chuộc lỗi.”

Bó hoa rất đơn điệu nhưng cũng rất quen thuộc, bao gồm hoa mùa đông Úc và bạch đàn.

Tôi thắc mắc: “Đây là cái gì? Lá bạch đàn đó, cắn một miếng nhé.”

Cố Tỉnh: “?”

Trước khi hắn tới cướp mất lá bạch đàn, tôi đã kịp ôm bó hoa trên tay chạy mất.

“Đùa đấy.”

Hắn đỡ trán nói: “Anh cảm thấy nếu không quản, em thật sự có thể làm ra được loại chuyện này.”

Tôi gãi đầu.

“Nếu em không ăn lá bạch đàn, trí não của em sẽ phát triển rất tốt. Nếu em thông minh, em sẽ biết rằng không nên ăn lá bạch đàn.

Bây giờ não của em đang trong thời kỳ phát triển; vậy nên, em sẽ không bao giờ làm những điều ngu ngốc như vậy nữa đâu!”

Hắn nghe vậy liền mỉm cười.

Giống như trong VLOG chụp ở Úc cách đây nhiều năm, lông mày cong, toả sáng rất soái.

23.

Bộ phim mới của tôi với Cố Tỉnh kể từ khi phát hành đã nhận được nhiều lời khen ngợi.

Hiện tại tôi có hàng triệu người theo dõi.

Ngay cả fan guột của Cố Tỉnh cũng bị tôi muaa chuộc.

Khi cả mạng đang xem CP trong phim truyền hình, tôi và Cố Tỉnh đã đưa ra thông báo chính thức.

“Tôi luôn kính trọng anh Cố và có vài chuyện muốn kể, chúng tôi đang hẹn hò. Tôi rất thích anh ấy.”

Cố Tỉnh chuyển tiếp nó và tag tên tôi vào.

“Tôi luôn thích Tiểu Miên.”

Bài viết rất ngắn gọn.

Đêm đó, hot search bùng nổ.

#Trì Miên Cố Tỉnh#

#CP Trì Cố trở thành sự thật#

#Xào CP ăn ngon lắm#

Fan của tôi và hắn lại đang khẩu chiếnn trên weibo.

Cố Tỉnh và tôi lại phải kết thúc cuộc chiếnn một lần nữa.

Sau đó cả hai đều bị ghép vào một kịch bản khẩu chiênn.

Cố Tỉnh tức giận đến mức mắng cả đạo diễn.

Tất nhiên, với sự chuẩn bị cho việc xào CP, trên mạng vẫn còn rất nhiều hình ảnh hài hước và thoại kinh điển được cắt ghép…

Hoàn chính truyện!!!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8