Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Giang Hứa
9

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:59:06 | Lượt xem: 4

Thẩm Hằng vì đắc tội không ít người, vốn đã vô vọng trên con đường quan lộ, sau khi chính thất c.h.ế.t, Quốc công phủ và Thượng thư bộ Hộ càng đứng đầu tố cáo phẩm hạnh của hắn không tốt.

Sau đó hạ nhân Thẩm gia khai ra, là người Thẩm gia lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t Giang Mạn Nguyệt.

Thám hoa lang ngược đãi chính thất như vậy, Hoàng thượng giận dữ, khiến cả Thẩm gia đều bị giam.

Không lâu sau khi Giang Mạn Nguyệt c.h.ế.t, Lưu thị cũng u uất mà c.h.ế.t.

13

Không lâu sau, từ trong cung truyền ra tin tức An Lạc quận chúa phải đến Bắc Cương hòa thân.

Nghe nói nàng giờ cả ngày tìm đến cái c.h.ế.t, gây rối suốt.

Phụ vương của nàng, Tương vương, vốn có danh tiếng rất cao trong triều, theo lý mà nói, đến Bắc Cương lạnh lẽo này hòa thân chẳng đến lượt nàng.

Sau này ta mới biết, lúc này Tương vương đã bị giam giữ ở Lĩnh Nam.

Tương vương nổi tiếng tham lam, không chỉ ở phong địa của mình vơ vét của cải, bóc lột bách tính.

Lần này còn tham ô tiền cứu trợ lũ lụt Lĩnh Nam, cấu kết với nước địch buôn lậu lương thực cứu trợ.

Tội thông đồng với địch phản quốc không nhỏ, dù là hoàng thân cũng không thể tha, Tạ Từ nói cả đời ông ấy cũng không thể trở về kinh.

An Lạc quận chúa vốn ngang ngược nay không còn chỗ dựa, chỉ có thể bị đưa đi hòa thân.

Hai tháng nữa Lĩnh Nam sẽ vào đông, dân gặp nạn không thu hoạch được hạt nào, không có tiền và lương thực cứu trợ, vào đông chỉ sợ sẽ có người c.h.ế.t đói khắp nơi.

Tạ Từ và mấy vị đại thần trong triều được phái đi cứu tế dân gặp nạn.

Ta đem tiền bạc trên sổ sách của thương hội ra, giao ngân phiếu cho Tạ Từ.

“Mấy tháng gặp nạn, nhà họ Hứa chúng ta vẫn luôn lập lều phát cháo dọc đường, chàng viết thư nói lương thực trong kho đã sắp hết, chàng nhớ mua nhiều lương thực mang đi nhé.”

Hắn nhìn ngân phiếu trong tay, nhẹ nhàng nhướng mày: “Phu nhân đây là lấy hết tài sản riêng ra rồi.”

Ta cúi đầu, thở dài: “Trước đây cha ta luôn nói mẹ ta tham tiền coi trọng lợi lộc, chỉ có ta nhớ mẹ từng nói, tiền dù quan trọng, cũng không quan trọng bằng mạng người.”

Tạ Từ đột nhiên hỏi ta: “Nàng còn nhớ lần đầu chúng ta gặp mặt không?”

“Nhớ.” Ta ngẩng lên nhìn hắn, nói: “Năm ta mười lăm tuổi, lần đầu vào cung, chàng từ trên cây nhảy xuống, giật b.í.m tóc của ta.”

Sắc mặt Tạ Từ lập tức thay đổi: “Lúc đó ta gọi nàng bao nhiêu lần, nàng cũng không để ý đến ta.”

“Đó là vì…”

Lúc đó ta đã đính hôn với Thẩm Hằng, mẹ ta nhắc nhở không được nói chuyện riêng với nam nhân khác.

Tạ Từ đi tới, ôm c.h.ặ.t lấy ta.

“Nếu ta không chọc giận nàng, nàng thậm chí còn không muốn nói chuyện với ta.”

Ánh trăng nhạt chiếu vào từ cửa sổ, giọng trách móc của hắn cũng mang theo chút dịu dàng.

Ta lặng lẽ dựa vào lòng hắn, nghe nhịp tim hắn dần mạnh hơn.

“Nàng không nhớ, năm nàng tám tuổi cùng mẹ mở lều phát cháo cứu tế dân gặp nạn ngoài thành, lúc đó ta vừa từ quân doanh về phủ, lúc đó toàn thân ta đầy bụi, áo quần rách rưới, bị nàng nhầm thành dân gặp nạn, nàng cho ta một bát cháo và một miếng bánh hoa quế.

“Lúc đó nàng đã cứu mạng ta, nên ta luôn muốn cưới nàng.”

Ta ngẩng lên hỏi hắn: “Ta chẳng qua chỉ cho chàng một bát cháo, sao lại cứu mạng chàng?”

Hắn cúi đầu nhìn ta, mắt cười cong cong.

“Nếu không phải bát cháo của nàng, ta sợ là sẽ không có sức về vương phủ.”

Ta: “……”

Hắn khẽ cười, cúi đầu hôn lên trán ta.

“May quá, ta lại gặp được nàng.”

Hắn đưa tay, gỡ trâm cài tóc của ta, mái tóc dài đen nhánh lập tức xõa xuống vai.

Tay hắn luồn qua tóc bên tai ta, nâng khuôn mặt ta, cúi đầu hôn lên môi ta.

Động tác từ nhẹ nhàng đến mạnh mẽ, hơi thở nóng bỏng của hắn dần dần nhấn chìm lý trí của ta.

Ta mạnh mẽ đẩy hắn ra, tay bám vào vai hắn, thở hổn hển nói:

“Ngày mai chàng phải đi rồi, nên nghỉ ngơi sớm.”

Hắn cười có chút lưu manh: “Được.”

Hắn hình như hiểu lầm rồi.

Ta liếc nhìn đống ngân phiếu trên bàn, rồi nhìn hắn.

“Những ngân phiếu này ngày mai chàng mang hết đến Lĩnh Nam, coi như… cầu phúc cho con của chúng ta…”

Hắn ngẩn ra, nhìn ta rất lâu.

Ta có chút cam chịu mà cười, kiễng chân, đỏ mặt thì thầm bên tai hắn:

“Thật ra… có lẽ từ sau khi được ban hôn ta đã bắt đầu thích chàng rồi, tính ra cũng đã lâu rồi…”

“Không lâu bằng ta…”

“Phu quân đi đường bình an.”

“Ừ, bình an.”

Tạ Từ nhẹ nhàng ôm ta, như thể ta là thứ đồ sứ dễ vỡ.

Không lâu sau, cổ ta truyền đến một cảm giác ấm nóng.

Hình như hắn đang khóc.

Ta nghe thấy hắn nói:

“Nàng và con ngoan ngoãn đợi ta về nhà nhé.” 

(Hoàn)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8