Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Giương buồm ra khơi
3

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:00:25 | Lượt xem: 3

Chiếc túi thơm mà ta tự tay thắt cho hắn bây giờ đang treo trên thắt lưng của nữ nhân kia.

Ta lặng lẽ nhìn nữ nhân trông giống như một đóa bạch liên hoa ấy, không biết có phải do ta tưởng tượng hay không, nhưng nét mặt của nữ nhân đó có rất nhiều điểm giống ta.

Lòng ta bỗng nhiên thấy lạnh.

Ngày đó, ta mang bát cháo yến đến cho hắn, thấy hắn vẫn đang nghị sự với đồng liêu nên ta lui ra gian ngoài.

Trong lúc chờ đợi, ta nhặt quyển “Ẩm thủy tập” trên bàn, mùi thơm của giấy mực lan toả, một bức chân dung rơi ra.

Ta nhìn thấy dáng vẻ giai nhân vô cùng giống mình trên giấy, điểm khác biệt duy nhất là nốt ruồi quyến rũ ở khóe mắt, phần tái bút còn có bút tích của phu quân Tô Thanh Hoài: [Thê tử Thư nhi].

06.

Ngay lúc lòng ta đang tràn ngập nghi ngờ, Tô Thanh Hoài mỉm cười nhanh chóng bước đến cầm lấy bức tranh từ trong tay ta, nhìn ta với ánh mắt sủng nịnh.

Ta chìm đắm trong sự ngọt ngào của hắn nên không hề hoài nghi.

Bây giờ nghĩ kỹ lại, [Thư nhi] trong bức chân dung ấy mới chính là Người trong mộng trong lòng hắn. Còn ta là thế thân của nàng.

Đột nhiên, trái tim ta như bị móng vuốt cào xé, đau đến mức không thể thở được.

Mẫu thân chồng biết tin ta trở về, vội vàng chạy tới cùng hai đứa cháu nội, nắm lấy đôi tay ta trách: “Sao lại trở về bất ngờ như thế. Sao không báo trước một tiếng để Thanh Hoài đón con.”

Ta cười nhạt nói: “Hơn một tháng trước, con dâu có nhờ nha hoàn Kim Châu đưa thư về phủ, phải chăng mẫu thân chồng và phu quân không nhận được?” Hoặc có lẽ phu quân của ta đã xem nhẹ chuyện của ta và quên mất lá thư ấy từ ​​lâu.

Tô Thanh Hoài xấu hổ cười, hạ giọng nói: “Trước đây quả thật có nhận được thư của phu nhân, nhưng ta lại vướng bận công vụ nên quên mất, phu nhân đừng trách ta nhé.”

Ta mỉm cười gật đầu không trả lời, ôm nhi tử và nhi nữ vào lòng.

Hai đứa trẻ song sinh nhìn ta vô cùng trìu mến, nhi tử nóng lòng nói với ta: “Mẫu thân, cuối cùng mẫu thân cũng trở về rồi. Con rất nhớ người. Những ngày người không ở phủ, dì Tĩnh đã chăm sóc chúng con.”

“Đừng nói chuyện này nữa, đợi đến bữa cơm tối lại nói sau, mau đến đây, để mẫu thân xem con đã luyện thư pháp tới đâu rồi, cả tài thêu thùa của a tỷ con nữa.” Ta không thèm để ý tới vẻ mặt của mấy người đó, kéo hai nhi tử vào viện tử.

7.

Trong bữa cơm tối, đợi mấy người ngồi xuống, cô nương kia lập tức đứng ở mẫu thân chồng cùng Tô Thanh Hoài, giúp lấy đồ ăn.

Ta khẽ nhíu mày, lạnh lùng lên tiếng: “Hôm nay không có quy củ sao? Không biết lúc dùng bữa không cần hạ nhân hầu hạ sao? Còn không mau lui xuống.”

Tay cầm đũa của cô nương kia đột nhiên dừng lại, đôi mắt đẹp ngấn nước, ngây thơ nhìn Tô Thanh Hoài.

Thấy ta tức giận, mẫu thân chồng vội vàng giới thiệu với ta: “Vân Hòa, con hiểu lầm rồi, đây là nghĩa nữ mẫu thân mới nhận, tên là Lâm Tĩnh Xu; cô nương ấy một mình lẻ loi hiu quạnh, ta thấy đáng thương, nên nhận làm nghĩa nữ. Lúc con không ở nhà, ta đã nhờ Tĩnh Xu quán xuyến mọi việc, cũng rất hoà hợp với Yến nhi và Kỳ nhi.”

Không đợi ta mở miệng, nữ nhi Tô Văn Kỳ của ta dịu dàng mở miệng: “Mẫu thân, dì Tĩnh rất tốt; biết con từ nhỏ dạ dày không tốt, không ăn không cay và dầu mỡ nên mỗi ngày đều thay đổi đồ ăn đa dạng cho con.”

Tô Thời Yến cũng phụ họa nói, “Đúng vậy, mẫu thân! Mẫu thân nhìn quần áo trên người con và phụ thân xem, đều là dì Tĩnh làm, mặc rất thoải mái.”

Tô Thanh Hoài nắm tay ta, nhẹ giọng nhỏ nhẹ: “Đều do ta không tốt, khiến nàng hiểu lầm rồi.”

Nói xong, đưa mắt ra hiệu cho Lâm Tĩnh Xu.

Lâm Tĩnh Xu hiểu ý, đặt đũa trong tay xuống, rụt rè hành lễ với ta: “Trưởng tẩu!”

Ta nheo mắt đánh giá nàng, cười cười, kéo tay nàng qua: “Mau ngồi xuống, nếu là nghĩa muội của phu quân, thì cũng chính là muội muội của ta, chúng ta đều là người một nhà, sau này tẩu tẩu nhất định chăm sóc muội thật tốt.”

Mấy người nghe ta mở miệng như vậy, trái tim treo lơ lửng cũng được thả lỏng, Tô Thanh Hoài càng cười rộ hơn.

8.

Ta giả vờ như không biết, quan sát biểu cảm trên khuôn mặt của họ mà cười khinh trong lòng, nói với giọng quan tâm: “Muội muội năm nay được bao nhiêu tuổi? Muội muội xinh đẹp như tiên nữ, chắc hẳn đã có vị hôn phu như ý rồi đúng không?”

Sắc mặt Lâm Tĩnh Xu không được tự nhiên, trầm giọng nói: “Hôn sự được định vào sau lễ cập kê ba tháng, nhưng phụ mẫu muội đột ngột qua đời, nên hôn ước xem như đã giải trừ.”

Ta thương xót ôm nàng vào lòng, lấy khăn tay lau đi dòng lệ không hề tồn tại của nàng ta: “Không ngờ muội muội lại có mệnh khổ, muội còn nhỏ như vậy, sao phụ mẫu của muội lại qua đời bỏ muội tứ cố vô thân!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8