Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hàng lỗ vốn
C18&19

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:03:33 | Lượt xem: 3

18 

Thi thể bà dì bị kéo đi. 

Gà trống cũng không biết đi lúc nào, đoán chừng là tự mình trở về nhà bà Đinh, không ai dám lên cửa nhà tôi. 

Đêm nay, tôi ngủ trong bếp, các em gái không trở lại, không có âm thanh gì, tôi ngủ rất ngon, cũng không có mơ, cho đến ngày hôm sau ánh mặt trời ấm áp xuyên qua khe cửa sổ, chiếu lên mặt, tôi mới tỉnh lại. 

Cho đến chiều tối, mẹ cũng không ôm em trai đi ra. 

Tôi biết căn phòng mà bà ấy ở có rìu, bà ấy muốn con trai mình hoàn hảo, còn cần thời gian. 

Liên tục ba ngày, tôi cũng không đi gõ cửa phòng bà, thẳng đến khi mùi hôi thối thối rữa truyền ra, tôi mới “hoảng hồn” chạy đến chỗ trưởng thôn.

Tuy rằng nhà tôi quá tà tính, nhưng không chịu nổi lời cầu xin của tôi, cuối cùng mấy người đàn ông hợp lực phá cửa phòng mẹ. 

Mẹ chết, em trai cũng chết. 

Mẹ dùng d.a.o cắt mũi, mắt, miệng, tai của mình, đặt lên mặt em trai, trên đầu còn bổ một cái rìu, còn em trai thì bị c.h.ế.t đói. 

Tất cả mọi người nói là mẹ tội phát điên, chịu không nổi nhiều người thân c.h.ế.t như vậy, chỉ có tôi biết, bà là muốn đem đầu của mình bổ ra, đem đầu óc cho em trai dùng.

Nhưng mà đầu óc vừa ngu xuẩn vừa xấu xa như vậy, cho dù có thể đổi, thì có ích lợi gì? 

Người trong thôn thấy tôi đáng thương, giúp tôi an táng mẹ và em trai. 

Trong nhà không còn ai ngoài tôi. 

Trưởng thôn an bài người tới chăm sóc tôi, không ai nguyện ý, đều cảm thấy mạng của tôi cứng, khắc c.h.ế.t nhiều người thân như vậy. Bà Đinh đến, đưa tôi về nhà bà, nhận nuôi tôi. 

Sau đó, tôi đến nơi rải đất ở sườn dốc bên bờ sông, nơi này đã mọc ra mầm cỏ non mềm, đón gió nhẹ, lắc lư… 

19

‘Con thông minh như vậy, không gọi là ngốc nữa’

Bà Đinh thắt b.í.m tóc xinh đẹp cho tôi, còn có váy hoa nhỏ. 

Bà đột nhiên nở nụ cười, nghiêm túc nói: 

“Em hai con báo mộng cho ta, nói muốn đem phúc khí của bốn chị em đều cho con, hơn nữa của con, vừa vặn ngũ phúc lâm môn.”

Tôi sững sờ, hốc mắt có chút ẩm ướt. 

“Bọn họ muốn con sống thật tốt, sống thay bọn họ.” 

bà Đinh giơ cánh tay lên, muốn sờ đầu tôi, nhưng không nhấc lên được, hôm đó mẹ tôi đến cướp gà trống, đẩy bà xuống đất, cánh tay vừa vặn đập vào tảng đá. 

Tôi gật đầu. 

Bà Đinh đưa tôi đi học, tư chất của tôi bình thường, nhưng rất nghiêm túc, mỗi lần đều thi hạng nhất. 

Cuối cùng tôi cũng thi đậu vào trường đại học vừa ý. 

Trước khi đi báo danh một ngày, tôi lại đi tới sườn dốc bên bờ sông, nơi này chẳng biết từ lúc nào mọc đầy hoa nhỏ nền trắng điểm vàng, bốn cánh là một đóa, luôn luôn có một cánh là nho nhỏ, các thôn dân nói tựa như bốn tiểu cô nương vây quanh một chỗ, đặt tên là

” hoa Tứ nữ”

Tôi thầm gọi nó là “hoa Muội muội”. 

Tôi khóc lớn một lúc, mang theo một gốc hoa nở rộ rực rỡ nhất, bỏ vào trong hũ bùn, tôi muốn dẫn bọn họ đi ra ngoài, cho dù chỉ là hoa.

Về sau. 

Tôi tốt nghiệp, muốn đưa bà Đinh ở lại thành phố lớn, lại sợ bà không thích ứng. 

Cánh tay bị thương của bà đã không còn nhấc lên được nữa. 

Bà thấy ta do dự, cười ha hả nói: 

“Đi thôi, đi theo nha đầu nhà ta, đã sớm muốn vào thành ở, cũng không biết trong thành có cho nuôi gà trống hay không”. 

Bà ấy biết tôi thi vào giáo viên địa phương, thở ra một hơi: 

“Được rồi, đều đi ra ngoài rồi, còn trở về làm gì.” 

Miệng bà ấy oán giận, khóe miệng mang theo nụ cười.

Tôi muốn đưa bà đến bệnh viện để kiểm tra cánh tay, nhưng bà ấy luôn từ chối. 

Thẳng đến có một ngày, tôi ở trên một quyển sách linh tinh nhìn thấy một câu 

– – “Phá âm hôn pháp trận, cần m.á.u người bôi lên hai cánh gà trống, chuyện thành, thì bị cắn trả.” 

Năm đó, bà Đinh cùng mẹ bởi vì gà trống tranh chấp bị thương cánh tay, bà là cố ý……

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8