Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hoa Khôi Giả, Trà Xanh Thật
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:06:08 | Lượt xem: 4

Cô bé trà xanh cởi qu/ần l/ót làm dây buộc tóc, dùng cách này để quyến rũ bạn trai tôi. 

Cô ta khoe khoang rằng, đàn ông đều thích những cô gái bề ngoài trong sáng, nhưng cử chỉ phóng túng. 

Và cô ta không biết rằng, tôi đang phát trực tiếp tất cả mọi việc. 

Đến ngày hôm sau, video của cô ta lan truyền khắp cõi mạng, danh tiếng “hoa khôi trong sáng” của cô ta đã hoàn toàn sụp đổ.

1.

Trong lớp có một bạn nữ từ nông thôn mới chuyển đến, tên là Hứa Thiến Thiến, tính cách hướng nội và tự ti. 

Giáo viên chủ nhiệm lo lắng cô ta sẽ cảm thấy cô đơn, nên đã dặn dò lớp trưởng là tôi, giúp đỡ cô ta hòa nhập với tập thể. 

Hứa Thiến Thiến đứng trước mặt tôi, không ngẩng đầu. 

Tôi cúi xuống nhìn, phát hiện cô ta dù không đẹp lắm nhưng lại có vẻ trong sáng mộc mạc, có chút gì đó giống hoa khôi trong sáng.

Vì vậy, khi giới thiệu cô ta trước lớp, tôi cười và nói, “Cả lớp hãy chào đón hoa khôi trong sáng của chúng ta, Hứa Thiến Thiến.”

Mọi người trong lớp đều rất nhiệt tình, ai cũng biết tôi muốn giúp Hứa Thiến Thiến xây dựng lòng tự tin, nên họ hăng hái bên trái gọi cô ta là “hoa khôi”, bên phải gọi cô ta là “nữ thần.” 

Hứa Thiến Thiến nhờ vậy mà trở nên rất tự tin, nhưng chẳng mấy chốc tôi nhận ra cô ta đã tự tin quá mức.

Lớp tổ chức một hoạt động nhảy múa và cần chọn người tham gia. 

Hứa Thiến Thiến ngồi vắt chân chéo trên ghế, nhìn Tiểu Ngư đến đăng ký với ánh mắt khinh miệt và chê bai. 

Cô ta không kiên nhẫn nói, “Không qua được thì là không qua được, cậu thêm phiền gì chứ.”

Tiểu Ngư ấm ức đến rơi nước mắt, “Nhưng trước đây mỗi lần nhảy mình đều tham gia, còn là người dẫn đầu nữa.”

Tiểu Ngư học nhảy từ nhỏ và đã giành được nhiều giải thưởng chuyên nghiệp. 

Nếu không phải vì tính cách mềm yếu và không thích làm cán bộ lớp, thì chức ủy viên văn nghệ cũng không đến lượt Hứa Thiến Thiến. 

Hứa Thiến Thiến cười lạnh một tiếng, “Chỉ với gương mặt đó, cậu xứng làm người dẫn đầu sao, không tự mình soi lại gương đi.”

Nói xong cô ta đắc ý sờ lên mặt mình, “Tôi là hoa khôi, ngoài tôi ra thì ai cũng không xứng làm người dẫn đầu.”

Cô ta dường như quên mất rằng đây là cuộc thi nhảy chứ không phải thi sắc đẹp. 

Thực lòng mà nói, cô ta không đẹp bằng Tiểu Ngư.

Tôi thở dài, ban đầu ý định của tôi là giúp Hứa Thiến Thiến xây dựng lòng tự tin, không ngờ lại khiến cô ta tự đánh mất chính mình.. 

Hoạt động múa của lớp này sẽ được biểu diễn tại trường, nếu thiếu Tiểu Ngư, chắc chắn sẽ không thể thực hiện được. 

Tôi nhìn Hứa Thiến Thiến, chân thành nói với cô ta rằng Tiểu Ngư là một chuyên gia múa, cô ta không nên chỉ dựa vào ngoại hình để chọn.

Và, tôi ngập ngừng một lúc rồi nói, “Thiến Thiến, mọi người gọi cậu là hoa khôi chủ yếu là muốn khuyến khích cậu tự tin hơn.”

Tôi đã nói rất rõ rằng mọi người gọi cô ta là hoa khôi là để giúp cô ta tự tin hơn, chứ không phải để cô ta đánh mất chính bản thân mình.

Nhưng không ngờ, Hứa Thiến Thiến liếc nhìn tôi với giọng đầy trách móc, “Mọi người đều gọi tôi là nữ thần, là hoa khôi, chỉ có chị là phủ nhận tôi. Tôi thấy chị là đang ganh tị với tôi thì đúng hơn.”

Tôi tức giận nở một nụ cười, cô ta không hề biết rằng mọi người gọi cô ta là hoa khôi đều vì nể mặt tôi. 

Vậy mà cô ta còn đổ ngược lại tôi, tôi cũng chẳng muốn quan tâm nữa, gật đầu qua loa, “À, đúng, đúng, đúng, cậu nói đúng.”

Nhưng cuối cùng Tiểu Ngư vẫn là người dẫn đầu, vì quyền quyết định cuối cùng nằm trong tay tôi. 

Mặc dù giáo viên chủ nhiệm ban đầu đã chọn Hứa Thiến Thiến làm ủy viên văn nghệ để giúp cô ta nhanh chóng hòa nhập với tập thể, nhưng giáo viên vẫn lo lắng về khả năng của cô ta và đã giao quyền quyết định cuối cùng cho tôi.

Khi biết tin, Hứa Thiến Thiến lần đầu tiên nhìn tôi với ánh mắt đầy thù hận. 

Thật đúng là nắm gạo khi đói thì thành ơn, gánh gạo khi đủ thì thành oán, tôi đã giúp cô ta rất nhiều, chỉ một lần không giúp, cô ta lại oán ghét tôi. 

Tôi cười lạnh một tiếng, không ngờ tôi chân thành đối đãi lại nhận được một kẻ vong ân bội nghĩa như vậy.

Tôi vốn tưởng Hứa Thiên Thiên chỉ ghét tôi, không ngờ cô ta lại giáng cho tôi một đòn nặng nề.

2.

Các lớp bắt đầu tập dượt cho các tiết mục của mình. 

Tiểu Ngư muốn biết điểm yếu của mình, nên nhờ tôi đặt một máy quay trong phòng tập dượt. 

Sau khi sắp xếp xong thiết bị quay phim, tôi qua phòng khác để điều chỉnh hình ảnh. 

Trên màn hình, Tiểu Ngư đang nhảy nhiệt tình, phô diễn những đường cong quyến rũ.

Lúc này, bạn trai tôi, Tống Kiều Vân, đến tìm tôi. Anh ta nhìn thấy hình ảnh và tỏ vẻ hứng thú, “Em quay lén người ta đấy à, không đứng đắn chút nào.” 

Miệng nói không đúng đắn, nhưng mắt anh ta thì không ngừng dán vào Tiểu Ngư. 

Thấy tôi liếc qua, anh ta lập tức đưa cho tôi một túi phở: “Anh đã vất vả mua cho em, tiêu hết tiền ăn một ngày đấy. Em có được người bạn trai như anh thật là có phúc đấy.” 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8