Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Khẽ Dựa
Chương 5,6: Con nhỏ thế này, hiểu thích là gì không?

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:14:11 | Lượt xem: 3

5.

Chúng tôi thất bại thảm hại trong cuộc thi cấp tỉnh. Tất nhiên, cũng không hẳn là thất bại thảm hại.

Lưu Triệu giành giải biện thủ xuất sắc nhất, còn tôi nhận được giải phong cách biện luận.

Lúc bước xuống sân khấu, thầy giáo đau lòng nói: “Đinh Tịnh, sao em không phản bác người tranh biện số ba đó? Cậu ta nói cái gì thế mà em còn đi tranh luận lý lẽ với cậu ta, tranh luận lý lẽ không phải là phong cách của em, cãi nhau mới là phong cách của em mà!”

Tôi vô cùng oan ức nhìn thầy: “Nhưng thầy ơi, chẳng phải thầy bảo em học theo Dư Thần sao?”

Dư Thần cười cười rồi biến đi mất.

Cuộc thi cấp tỉnh đứng thứ hai từ dưới lên, chỉ có thầy là không vui, còn chúng tôi ai cũng cảm thấy thoải mái.

Tôi cảm thấy thoải mái chủ yếu vì bố tôi nói trong điện thoại rằng, ngày kia ông sẽ được xuất viện.

Omg, tôi không cần phải ăn quán vỉa hè nữa rồi.

Niềm vui của tôi! Lại quay về rồi!

Chúng tôi xuống tàu cao tốc rồi ai về nhà nấy.

Tôi kéo vali đi theo sau Dư Thần.

Trên đường còn thỉnh thoảng trò chuyện vài câu, nhưng khi gần đến cổng khu nhà, vẻ mặt anh ấy đột nhiên thay đổi. Tôi nhìn về phía trước, ngoài việc có một tên say rượu chắn đường, hình như không có gì khác nữa.

Đang nói chuyện thì tên say rượu loạng choạng đi về phía chúng tôi.

Tôi giật mình.

Dư Thần chắn tôi sau lưng. Giọng anh lạnh lùng: “Sao ông tìm được đến đây?”

Hai người quen nhau à…

Tên say rượu ngẩng mắt lên, cười nhạt hai tiếng. Khi hắn cười, ngũ quan có chút giống với Dư Thần.

“Hắn nói: “Mày với mẹ mày sống ở đâu, tao không thể đến à?”

Giọng Dư Thần càng lạnh hơn: “Tôi hỏi ông sao tìm được đến đây?”

Người đàn ông né sang một bên, nhìn tôi: “Đây là bạn học của mày? Hai đứa còn mang theo vali, đi đâu về à?”

Hắn vừa nói vừa tiến lại gần tôi, mùi rư/ợu nồng nặc khiến tôi vô thức lùi lại.

Người đàn ông cười nhạt, đưa tay về phía tôi: “Thành công rồi đấy, Dư Thần, biết yêu rồi…”

Hắn còn chưa nói hết, Dư Thần buông vali, đẩy mạnh ông ta ra: “Tôi đã cảnh cáo ông, đừng tìm chúng tôi nữa.”

Người đàn ông lảo đảo lùi lại, Dư Thần nắm lấy cổ áo ông ta, nhắc lại lần nữa: “Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng tìm chúng tôi.”

Tôi đứng im không biết làm gì.

Người đàn ông liếc nhìn tôi, nói gì đó không rõ, Dư Thần đẩy hắn vào cột đèn. Nếu thực sự đẩy xuống thì không phải chuyện đùa, bác bảo vệ đứng gần đó lập tức tiến tới, vừa đi vừa rút gậy bảo vệ từ thắt lưng.

“Hai người làm gì đấy?”

Dư Thần không nói gì.

Tôi vội nói: “Không sao đâu chú, họ quen nhau mà.”

Tôi đoán người đàn ông đó là bố của Dư Thần.

Dư Thần liếc nhìn tôi. Ánh mắt rất rối, dưới ánh đèn không nhìn rõ.

Ngay lúc anh ấy quay đi, người đàn ông kia bất ngờ đứng dậy, cầm chai rượu thủy tinh đậ/p vào người anh.

Tôi không kịp phản ứng, theo phản xạ xông lên đẩy Dư Thần ra.

Anh ấy bị tôi đẩy đễn nỗi cả người lảo đảo. Vai tôi lập tức trở thành đích đến của chai rượu.

Trời ơi.

Thật sự rất đau.

Huhu bố ơi, con có gãy xương không đây?

Bác bảo vệ lập tức khống chế người đàn ông, một bảo vệ khác cũng từ phòng trực ban chạy ra, chuẩn bị gọi 110.

Dư Thần lo lắng hỏi tôi: “Cậu có sao không?”

Tôi ngừng một chút, bình tĩnh nói: “Tôi không sao.”

Thực ra rất đau.

6.

Dư Thần nhìn tôi một lúc, như đang đánh giá xem lời tôi nói có thật không.

Ánh đèn đường chiếu xuống tạo ra một vòng sáng tối, làm rõ từng đường nét bên gương mặt anh. Đôi mắt sâu thẳm, lông mi dài, sống mũi cao, đôi môi mím lại.

Như một bức tranh công phu được vẽ tỉ mỉ, mỗi chi tiết đều vô cùng hoàn hảo.

Tôi nhìn đến ngẩn ngơ, thậm chí quên cả cơn đau dữ dội ở vai.

Dư Thần nhíu chặt mày, bất ngờ lấy điện thoại ra, chuyển sang giao diện gọi điện, bấm số.

1, 1, 0.

Tôi vô thức giữ tay anh lại, ngón tay chạm nhau, tôi lại nhanh chóng buông ra. Ngón trỏ xoa xoa ngón cái, nhưng cảm giác vừa rồi vẫn còn đó.

Ngón tay anh dừng lại, ngẩng lên nhìn tôi.

Tôi hắng giọng, chuẩn bị tổ chức lời nói.

Dù trước đây tôi hay đối đầu với Dư Thần, nhưng tôi phải thừa nhận, anh là người rất có đạo đức.

Tôi biết, không quan trọng ai bị chai rượu đó đập trúng, nếu thật sự bị thương, anh chắc chắn sẽ gọi cảnh sát.

Nhưng có cần phải đưa bố anh ấy đến đồn cảnh sát không?

Thoạt nhìn thì thấy anh có vẻ vô cùng cứng rắn cương quyết, nhưng trong lòng liệu có mệt mỏi và cảm thấy thất vọng không?

Tôi nhìn anh, nhỏ giọng nói: “Tôi thật sự không sao, hơn nữa, nếu chúng ta báo cảnh sát, chắc chắn phải gọi người giám hộ đến.”

Tôi đoán anh ấy không muốn dì biết chuyện này. Nếu không vừa rồi anh ấy đã không tức giận đến mức liên tục hỏi “làm sao ông tìm được đến đây”.

Anh im lặng một lúc.

Ánh đèn kéo dài bóng dáng anh.

Cuối cùng anh cũng lên tiếng, nhưng lại nói: “Xin lỗi nhé.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nhỏ giọng nói: “Không sao đâu.”

Bảo vệ đã khống chế bố của Dư Thần, đe dọa sẽ báo cảnh sát.

Ông ta ỉu xìu, nói với bảo vệ: “Tôi đến thăm con trai tôi, vừa rồi chỉ đùa thôi.”

Ông ta quay đầu gọi Dư Thần: “Phải không con trai!”

Dư Thần không biểu cảm gì nhìn ông, nói: “Nếu còn lần sau, tôi nhất định sẽ báo cảnh sát.”

Người đàn ông xoa tay, nói: “Sẽ không có lần sau, sẽ không có lần sau.”

Dư Thần không để ý đến ông ta, nhận lấy vali của tôi, một tay kéo một cái, đi vào khu nhà.

Tôi đứng ngẩn ra một lúc, tay không đi theo sau, nghĩ thầm hóa ra bị đập lại có đãi ngộ thế này à.

Kết quả, đãi ngộ sau đó còn tốt hơn.

Bố tôi tuy xuất viện nhưng bác sĩ khuyên vẫn nên nghỉ ngơi nhiều.

Vì vậy tôi vẫn luôn cùng Dư Thần đi học rồi tan học.

Khác với trước đây anh bị ép phải chấp nhận tôi làm cái đuôi, từ hôm đó trở đi, mỗi lần ra ngoài anh đều đợi tôi. Ra khỏi khu nhà, anh liền ra hiệu cho tôi lấy cặp ra.

Anh đeo hộ.

Hồi học tiểu học, mẹ tôi giúp tôi đeo cặp, sau đó bà đi, người đeo cặp thay bà là bà nội tôi. Sau đó, chỉ còn tôi tự mình làm.

Tôi do dự đưa cặp cho anh, anh không chần chừ đeo lên vai. Anh đeo hai chiếc cặp, rõ ràng rất buồn cười, nhưng tôi lại không cười nổi.

Sau đó bố tôi tức giận hỏi: “Con nhỏ thế này, con hiểu gì là thích không?”

Tôi muốn nói, con hiểu mà.

Ví dụ như khoảnh khắc đó, đèn đỏ chuyển xanh, xe cộ và người cùng di chuyển, còn tôi lại đứng yên tại chỗ.

Anh thảnh thơi bước đi, chiếc đồng phục xanh trắng bị gió thổi căng như một cánh buồm, vai trái đeo một chiếc cặp màu hồng.

Nhiều năm sau nhìn lại, qua dòng xe cộ của ngã tư, cô gái nhìn chàng trai, ánh mắt không ai biết, chính là khởi đầu của thích.

Chỉ là khi đó tôi không biết, khoảnh khắc dừng bước này, ánh nhìn này, rốt cuộc có ý nghĩa gì.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8