Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Khoá em lại
21

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:18:16 | Lượt xem: 3

Tim tôi đau quá.

Vì sao thầy Lộ của tôi đã từng trải qua chuyện như vậy.

Động tác của Lộ Yến lại dịu dàng hơn một chút, cuối cùng nhẹ nhàng dán băng cá nhân cho tôi.

“Sau này không được tự mình thu dọn nữa.” Giọng điệu ban đầu của Lộ Yến có chút nghiêm khắc, cuối cùng ngẩng đầu lên thấy hốc mắt ngấn lệ của tôi, giọng điệu lập tức dịu xuống.

Nước mắt lập tức rơi xuống, tôi khóc nói: “Được.”

Lộ Yến bối rối, anh bỏ đồ đạc xuống, ôm tôi vào trong ngực, một tay nhẹ nhàng lau nước mắt tôi rơi xuống: “Là anh không tốt, là anh không tốt.”

Tôi lắc đầu, nhưng nước mắt căn bản không thể khống chế.

“Nếu em còn khóc, anh sẽ tự rạch bụng mình.”  Giọng nói loạn của Lộ Yến từ đỉnh đầu truyền đến. Nghe xong lời này, tôi vội vàng cắn môi dưới, làm mình đừng khóc nữa.

Lộ Yến ôm tôi ngồi trên sô pha thật lâu, cảm xúc của tôi cũng bình phục lại, nhìn anh nắm tay tôi, thấp giọng hỏi: “Thầy, cha của thầy là Lộ Hưng?”

Lời vừa dứt, tôi rõ ràng cảm nhận được thân thể Lộ Yến cứng đờ.

Lộ Yến nắm tay ta xoa xoa bàn tay tôi, trên đầu ngón tay anh có chút vết chai sạn, khiến lòng bàn tay tôi có chút ngứa ngáy.

“Ừm.” Lộ Yến cúi đầu lên tiếng: “Lúc mười bốn tuổi, anh mới biết cha mình là Lộ Hưng.”

Tiếng cười khẽ mang theo trào phúng: “Buồn cười sao?”

Tôi lắc đầu.

Buồn cười là tôi.

Anh mười bốn tuổi mới biết cha mình là Lộ Hưng mà tôi 21 tuổi mới biết về những hậu quả xấu xa mà cha tôi đã gieo trồng.

24.

Lộ Yến lại gặp ác mộng.

Trước đây mỗi lần tôi đều không biết anh mơ thấy gì, nhưng lần này tôi biết.

Khi anh giữ c.h.ặ.t t.a.y của nói “cứu tôi”, trái tim tôi như bị xé ra thành vô số mảnh.

Tôi nhẹ nhàng cầm tay anh, chậm rãi vỗ chăn trên người anh, khóc ròng nói: “Được.”

Lộ Hưng lại tới một lần, để lại cho tôi một tấm vé máy bay đi nước M cùng một tấm thẻ ngân hàng không có mật mã.

Tôi cất chúng vào ngăn kéo mà Lộ Yến tuyệt đối không mở tới.

Ở chỗ Lộ Yến hai tháng, tôi chưa từng nấu cho anh một bữa cơm. Lần nào cũng là anh trở về ôm tôi vào bếp, để tôi ngồi trên quầy xem anh nấu cơm.

Anh hầu như không cho tôi làm bất cứ điều gì ngoại trừ làm bài tập về nhà.

Hôm nay tôi nhân cơ hội Lộ Yến không ở nhà làm một bàn thức ăn, lúc anh về đến nhà nhìn thức ăn trên bàn có chút không thể tưởng tượng nổi.

“Không phải anh không cho em làm những thứ này sao? Bị thương thì làm sao bây giờ?” Lộ Yến kéo tay tôi qua.

Tôi cười lắc đầu: “Trước kia ở nhà em cũng làm.”

Lộ Yến nhìn mặt tôi: “Có phải em nhớ nhà không?”

Tôi vội vàng cúi đầu lắc đầu, hôm nay tôi theo bản năng sẽ né tránh ánh mắt Lộ Yến nhìn mặt tôi.

Tôi sợ rằng anh sẽ nghĩ về người đàn ông đó khi nhìn thấy tôi vì khuôn mặt giống ông ta của tôi.

Tôi nhẹ nhàng rút tay ra, từ trên quầy lấy ra một chai rượu vang đỏ đã được tôi khui.

“Thầy ơi, hôm nay chúng ta uống chút rượu nhé”

Lộ Yến không từ chối.

Dưới sự cố ý của tôi, tất cả chúng tôi đều có chút say.

Tôi nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Lộ Yến, tôi đưa tay lấy kính của anh xuống, mượn hơi rượu tiến lại hôn anh một cái.

Tôi ghé vào bên tai anh, nhẹ giọng nói: “Thầy ơi, em thích thầy.”

Nói xong, đang muốn đứng dậy, tôi đã bị Lộ Yến bắt được, cả người đều ngã vào trong lòng anh.

Sau đó một nụ hôn rơi xuống, triền miên.

Chúng tôi hôn nhau từ phòng ăn đến phòng ngủ, khi quần áo tôi cởi đến vai, Lộ Yến ngừng lại.

Anh thở hổn hển ghé vào trên người tôi, tôi chớp mắt nhẹ, dịu dàng kêu một tiếng: “Thầy ơi..”

Hơi thở của Lộ Yến càng gấp, anh đưa tay che mắt tôi lại, dỗ dành bên tai tôi: “Dạng Dạng, chờ em tốt nghiệp được không?”

Không ổn. Tôi không thể chờ được nữa.

Nhưng không đợi tôi tiến hành động tác tiếp theo, Lộ Yến đã đứng lên khỏi người tôi, thuận tiện dùng chăn cuốn tôi lại.

Được rồi, Lộ Yến, anh sẽ vì hành động hiện tại mà hối hận cả đời.

Tôi tức giận, sau đó bởi vì uống quá nhiều rượu, liền ngủ thiếp đi…

Lúc tôi tỉnh lại, Lộ Yến đã lên lớp.

Hôm nay anh có hai tiết học.

Cho nên Lộ Hưng mua vé máy bay hôm nay.

Tôi đội chiếc mũ lưỡi trai, đeo chiếc tai nghe lần đầu gặp Lộ Yến đã đeo vào, ôm cuốn album ảnh của anh rồi lên máy bay đến nước M.

Tôi để lại cho Lộ Yến một phong thư rất dài rất dài, trong thư nói cho anh biết lý do tôi rời đi, cũng cầu xin anh ngàn vạn lần đừng tới tìm tôi, hy vọng anh có thể buông tha chính mình, buông tha đoạn quá khứ kia.

Lộ Hưng không hổ là chủ tịch Khoa học kỹ thuật Lộ Hưng, làm việc vô cùng đúng chỗ.

Ông ấy tìm cho tôi một căn nhà ở vùng ngoại ô ở nước M, nhu yếu phẩm sinh hoạt xung quanh đều có thể mua được, người xung quanh rất ít.

Tôi đứng trong phòng, cô đơn trước nay chưa từng có. Trong phòng này cái gì cũng tốt, chỉ là không có Lộ Yến.

Thật sự là kỳ diệu, chỉ trong vòng nửa nữa, tôi đã chuyển thói quen một người biến thành thói quen hai người.

Tôi nói với mẹ, tôi được trường học đưa ra nước ngoài bồi dưỡng, hy vọng bà không cần lo lắng, chú ý thân thể của mình.

Tôi thuận tiện còn nói cho bà ấy biết chuyện của tôi và Lộ Yến, bà ấygiật mình, cũng tỏ vẻ nếu Lộ Yến tìm được bà ấy, bà ấy sẽ không nói cho Lộ Yến biết tin tức của tôi.

Tôi nghĩ tâm trạng của bà hẳn là giống Lộ Hưng, hy vọng tôi cùng Lộ Yến vĩnh viễn cũng không liên quan gì đến nhau.

Vậy là tôi yên tâm rồi.

Trên thực tế tôi cũng đang bồi dưỡng. Ở một trường không tính là đặc biệt tốt, nhưng cũng có chút danh tiếng trên trường quốc tế. Tôi tự nhiên không có bản lĩnh lớn như vậy, đây tất cả đều là Lộ Hưng an bài.

Điều này làm cho tôi rất yên tâm, bởi vì ông ấy khẳng định sẽ không để Lộ Yến tìm được tôi.

Thế giới dường như thoáng cái liền an tĩnh lại, mỗi ngày tôi ngoại trừ đi học thì đều ở trong căn phòng nhỏ của mình. Toàn bộ thế giới chỉ có tôi và Lộ Yến trong album ảnh kia.

Không biết Lộ Yến còn gặp ác mộng hay không.

Còn tôi thì bắt đầu gặp ác mộng.

Hằng đêm, tôi đều mơ thấy Lộ Yến cô đơn đứng ở một đầu bên kia đường, thân thể đầy vết thương cầu xin người đi ngang qua có thể cứu anh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8