Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Khoá em lại
28

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:18:23 | Lượt xem: 3

Lúc La Mỹ Quyên ném tấm thiệp ghi địa chỉ kia lên người tôi, tôi mới đột nhiên nhớ tới, tôi vốn cũng là một người không sạch sẽ.

Tôi khoá Đường Dạng ở trong ngực, không ngừng siết chặt cánh tay. Chặt hơn một chút, nếu như có thể đem cô ấy dung nhập vào trong thân thể của mình thì tốt rồi. Vậy thì tôi sẽ không còn phải lo lắng sợ hãi cô ấy sẽ rời đi, cũng không cần lo lắng cô ấy phát hiện ra sự âm u của tôi.

“Dạng Dạng, anh khoá em lại được không?” tôi cẩn thận hỏi cô ấy.

Cô nghiêm túc trả lời: “Được.”

Một trái tim hỗn độn lập tức ổn định lại.

Được, một lời đã định.

Đường Dạng phát hiện tôi chính là Q, vốn tôi lo lắng cô ấy sẽ tức giận, sẽ trách cứ tôi vì sao lừa gạt cô ấy.

Nhưng không có, không biết cô ấy nghĩ tới cái gì, đỏ từ tai đến cổ, nhìn kỹ ngay cả đầu ngón tay đáng yêu của cô cũng có chút phiếm hồng.

Ừm. Dường như tôi biết cô ấy đang nghĩ gì.

Tôi nhìn cô ấy ôm cặp sách chạy trối chết, sự u ám lúc trước còn ở đó bị quét sạch.

Ảnh chụp trên diễn đàn tôi đương nhiên là người đầu tiên biết, tôi không yêu cầu gỡ xuống.

Là cô ấy luôn miệng đồng ý tôi, muốn tôi khoá cô ấy lại, không thể nói chuyện không giữ lời.

Đường Dạng ngơ ngác theo tôi vào phòng mới kịp phản ứng.

Cô ấy đáng yêu như vậy, nếu tôi không khoá cô ấy trong nhà, bị người khác mang đi thì sao?

Cô ngồi xổm bên cạnh mèo con, vuốt ve đầu mèo con hết lần này đến lần khác.

Con mèo con lần đầu tiên thấy người khác ngoài tôi, dĩ nhiên cũng ngoan ngoãn nghe lời, như thể chỉ cần có người ngoắc ngoắc ngón tay đều có thể mang nó đi.

Khoá là đúng.

Tôi nhìn cổ tay trắng nõn mềm mại của Đường Dạng, cô ấy cũng có thể bị người khác ngoắc ngoắc ngón tay mang đi.

Nhưng tôi không ngờ, cô ấy đã đi thật rồi.

Tôi chạy vào phòng làm việc của Lộ Hưng với lá thư cô ấy để lại, ông ấy ngồi trên ghế nhìn thấy tôi đi vào mà không ngạc nhiên chút nào.

“Lựa chọn của con bé, cha chỉ cho con bé đó biết những gì con bé nên biết.” Lộ Hưng từ trên ghế đứng lên.

Ông ấy đi tới bên cạnh tôi, tiếp nhận thư trong tay tôi, xem xong nội dung trên thư.

“Nếu con bé không phải con gái người kia, cha còn rất thích nó.”

Tôi rút lá thư trong tay ông ấy lại, cũng không quay đầu lại mà đi ra ngoài. Cô ấy là cô ấy, ngoại trừ tôi, không liên quan đến ai cả.

Đường Dạng bảo tôi ngàn vạn lần không nên đi tìm cô ấy, vậy quãng đời còn lại của tôi phải làm sao bây giờ?

Một người đã thấy ánh sáng, làm sao có thể trở về địa ngục tối tăm?

Tôi bắt đầu đi qua nhiều thành phố vào mỗi cuối tuần, mỗi kỳ nghỉ, tất cả những thành phố từng được cô ấy nhắc tới, tất cả những thành phố có thể liên quan đến cô ấy, tôi đều đã đi qua.

Tôi cũng đi tìm mẹ cô ấy.

Không ai biết cô ấy ở đâu.

Quyển album không thấy ánh sáng kia của tôi bị cô ấy lấy đi, còn cô ấy lại không để lại cho tôi bất cứ thứ gì.

Cô ấy thật đúng là xảo quyệt.

Tôi chỉ có thể in tấm ảnh trên diễn đàn ra, đặt ở nơi mỗi ngày tôi tỉnh lại đều có thể nhìn thấy, tự nói với mình cô ấy đã từng tới, đã từng mang theo ánh sáng tới.

Tôi không thể tìm thấy cô ấy. Tôi lục lọi mọi nơi, nhưng không tìm thấy cô ấy.

Tôi đã từng không uống rượu, cuối cùng cũng biết tác dụng của rượu. Tôi bắt đầu uống rượu cả đêm, thật lâu thật lâu tôi không gặp ác mộng, mỗi lần uống rượu xong đều có thể mơ thấy cô ấy vẫn còn nằm bên cạnh tôi.

Cô ấy nhẹ nhàng nắm tay tôi, gọi tôi từng tiếng “Thầy ơi.”

Ông trời cuối cùng cũng mềm lòng.

Trong giờ học, tôi nghe thấy hai sinh viên nữ thảo luận về một cuốn tiểu thuyết vừa đọc.

Những người khác không biết câu chuyện thực sự bên trong, nhưng lại làm cho tôi cứng đờ tại chỗ. Tôi tìm được quyển tiểu thuyết kia, tỉ mỉ đọc từ đầu tới cuối một lần.

Trong tiểu thuyết, Đường Dạng cự tuyệt đề nghị của Lộ Hưng, kiên định ở lại bên cạnh Lộ Yến. Mỗi ngày cô ấy đều ở nhà làm những việc cô ấy thích, chờ tan học Lộ Yến sẽ trở về.

Trong tiểu thuyết, trong hôn lễ với Lộ Yến, Đường Dạng nói với Lộ Yến: “Luôn luôn có một người, đạp khắp núi sông, c.h.é.m khắp bụi gai, chỉ vì em mà đến.”

Trong tiểu thuyết, Đường Dạng nói với sinh mệnh nhỏ mới sinh kia: “Ba họ Lộ, mẹ họ Đường, tên con là Lộ Tư Thuyên được không?”

Bàn tay tôi đặt trên bàn phím run nhè nhẹ.

[Là thầy giáo của em, cho tới bây giờ tôi chưa từng dạy em nói dối.]

Cô ấy đã nói dối, lừa dối người khác và lừa dối chính mình…

7.

Radio thông báo số hiệu chuyến bay đang hạ cánh, tôi nhấc khẩu trang lên.

Trong tiểu thuyết, Đường Dạng đến cuối cùng vẫn không muốn ra ngoài, là một người sợ xã hội an tĩnh đáng yêu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8