Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Khương Thư
Chương 04

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:21:10 | Lượt xem: 3

“Con nhóc kia biết ăn nói lắm, Quốc Công gia bảo rằng nó thông minh lanh lợi hơn gấp trăm lần so với Đại tiểu thư.”

“Qua lại một thời gian mới qua đêm tại phòng Ngô thị, Quốc Công gia vốn không muốn đâu ạ.”

Cô bé kia tên là Uyển Đồng.

Tuổi còn nhỏ, ngây thơ vô tội, có thể làm bất cứ điều gì mà không bị chỉ trích.

Lý Minh Kiêu luôn miệng nói phụ thân ta đáng bị như vậy, còn Uyển Đồng thật đáng thương.

Một người bị tính kế mà mắc lừa, trời xui đất khiến móc tiền ra, tội có lẽ đáng c.h.ế.t ngàn lần, hoàn toàn đáng đời, nhưng Uyển Đồng vô tội sao?

Cho dù ả ta thực sự vô tội, nhưng ả hưởng thụ tài sản mà Ngô thị tham lam cướp đoạt, thì ả chính là kẻ trục lợi.

Kẻ trục lợi là người không có đủ tư cách mắng người bị nạn “Đáng đời” nhất.

Ta lục tung đồ đạc, tìm thấy một mảnh ngọc bội được ta cất giấu kỹ, rồi đi đến Nghiêm gia Kiến Bình Hầu.

Phủ Kiến Bình Hầu đang trong thời kỳ đỉnh cao chói lọi.

Nghiêm Hầu gia là võ tướng, chiến công hiển hách, nắm giữ quân đội hùng hậu. Nghiêm Quý phi sinh được ba người con trai, người nào cũng thông minh, nhạy bén, rất được lòng Hoàng thượng.

Người gác cổng đờ mặt khi nghe thấy “phủ Vệ Quốc Công”, hắn ta không nhận ra.

Ta đành đứng đợi.

Đợi suốt bảy canh giờ, từ buổi sáng đến lúc hoàng hôn buông xuống, không một ai ra gặp ta.

Ngày hôm sau ta lại đến, vừa hay gặp Thái phu nhân của Nghiêm gia định ra ngoài dâng hương.

Người hầu thuận miệng nói với ma ma quản lý chuyện trong nhà một câu, nào ngờ Thái phu nhân của Nghiêm gia gọi ta qua.

Bà ấy hiền lành dễ gần: “Tổ mẫu của ngươi và ta là chỗ quen biết cũ, từng có giao tình. Mấy năm nay các người vẫn ổn chứ?”

“Ta vẫn ổn, cảm ơn người đã lo lắng cho ta.” – Ta mỉm cười: “Ta có một thứ muốn đưa cho người.”

Nghiêm Thái phu nhân: “Là gì vậy?”

Ta đưa chiếc khăn tay cho bà ấy.

Thái phu nhân nhận lấy, sai ma ma quản lý việc nhà dẫn ta vào trong uống trà, sau đó bảo ma ma hỏi ta có khó khăn gì, căn dặn một hồi, lúc này bà ấy mới lên xe ngựa đi dâng hương. 

Bà ấy cho rằng ta mượn danh nghĩa để xin tiền.

Ta không uống trà mà quay người rời đi.

Đêm đó, Nghiêm gia sai người mời ta đến Hầu phủ, ta bí mật trò chuyện với Thái phu nhân hai canh giờ.

Chưa tới ba tháng, Nghiêm gia chủ động đính hôn cùng ta, muốn cưới ta làm kế thê của Thế tử.

Cái danh phận kế thê này quả thực không dễ nghe chút nào, nhưng trong phòng Thế tử không có thê thiếp cũng không có con nối dõi, Nghiêm gia lại có địa vị cao quý, Thế tử gia khôi ngô tuấn tú, ngay cả Đích công chúa cũng đòi gả cho hắn.

Ta nhất thời trở thành trung tâm của sự chú ý.

Lý Minh Kiêu cũng biết chuyện này, cố ý đến nhà muốn nói chuyện với ta. 

3.

Lý Minh Kiêu đến thăm vào thời điểm sau khi ta đính hôn.

Sắc mặt gã ảm đạm.

“A Thư, cửa nhà Nghiêm gia cao như vậy, ngươi muốn vào đó chịu khổ à.”

“Đích công chúa của Hoàng hậu kêu la muốn làm kế thê của Nghiêm Toản, có điều Hoàng hậu không đồng ý. Bây giờ ngươi chiếm vị trí này, là một việc làm vừa vô bổ vừa đắc tội người khác.”

“Kế thê của Thế tử phủ Kiến Bình Hầu cũng giống như con dâu trưởng trong dòng tộc, sao có thể rơi trên đầu ngươi được? Biết bao nhiêu người xâu xé tranh giành kia kìa.”

Gã coi thường ta và cho rằng dòng dõi trên thiên hạ đều như vậy.

Nghiêm thị hưng thịnh cầu hôn một nữ tử sa cơ thất thế, còn vừa bị hủy hôn, đây là một động thái đầy mưu mô.

Gã có một chút lòng tốt ít ỏi. Có điều ý tốt kia được giấu dưới sự “Khinh miệt” của gã, khiến người ta nuốt không trôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8