Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Khương Thư
Chương 06

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:21:12 | Lượt xem: 4

“Sau đó ta lén bán mấy trăm mẫu ruộng dùng để cúng tế của phủ Quốc Công, gom vốn và giao cho ông ấy, để ông ấy thành lập một thương đội hàng hải cho ta.”

Tôi kể chi tiết cho Nghiêm Toản nghe.

Nghiêm Toản chỉ biết đôi điều về nó, nghe vậy hắn ngạc nhiên nhìn sang ta: “Không sợ bị lừa sao?”

“Phải sống sót, phải báo thù. Nếu không mạo hiểm thì cả đời sẽ phải sống trong uất ức. Ta cược một ván. Nếu thua, ta sẽ dẫn đệ đệ và mẫu thân ta đốt Hầu phủ, xuống dưới đất làm quỷ.” – Ta nói.

Nghiêm Toản im lặng hồi lâu.

Ta còn đang nghĩ hắn chê ta thô lỗ.

Nào ngờ, hắn ôm ta vào lòng, thấp giọng nói: “Tổ mẫu có mắt nhìn thật, ngươi quả nhiên hữu dũng hữu mưu.”

Đêm tân hôn, những ngọn nến đỏ cháy đến tận hừng đông.

Nghiêm Toản và ta bắt đầu đại lễ phu thê.

Sáng hôm sau, hai bọn ta đến chính viện dâng trà.

Công công là võ tướng, cả người toát lên vẻ chính trực uy vũ. Bà bà chính là chủ mẫu trong nhà, nghiêm khắc và quyết đoán. Thái phu nhân vừa dịu dàng ôn hòa, vừa thông minh cơ trí.

Ta không hề tỏ ra luống cuống khi đối diện với họ, kính cẩn dâng trà đàng hoàng và nhận phong bì đỏ từ trưởng bối. Tiếp theo ta dâng tặng tranh mình thêu cho bọn họ, cả quà đã chuẩn bị cho tiểu thúc, tiểu cô và các tẩu tử.

Cửa tân hôn đầu tiên xem như đã qua.

Sau bữa trưa, bà mẫu giữ ta lại.

Bà ấy nghiêm túc nói: “Ta và ngươi đều là kế thất như nhau, Thái phu nhân đối xử công bằng với ta, thưởng phạt rõ ràng, ta cũng sẽ đối xử với ngươi như vậy. Ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi cư xử đúng mực, về sau sẽ không có ai dám khi dễ ngươi.”

Tuy không phải lời dịu dàng thắm thiết gì, nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy thoải mái.

Ta thích trình bày sự thật, nói về năng lực hơn là nói theo cách lôi kéo tình cảm.

“Đa tạ mẫu thân.”

Bà ấy gật đầu, rồi bảo ta quay về, không hề nói thêm mấy lời dư thừa.

Vô cùng lưu loát.

Buổi tối, Thái phu nhân gọi ta đến viện của bà ấy, tại đây chỉ có công bà và trượng phu của ta, không còn ai khác.

Sau khi cho người hầu lui xuống, Thái phu nhân bảo ta kể lại chuyện năm đó cho mọi người nghe.

“Ta tận mắt chứng kiến ​​một bà v.ú già hạ thuốc độc vào trà, bà ta xuống tay ở phía sau hòn non bộ, trên đó còn vương vãi một ít bột, tiếp đó bà ta đưa trà cho Kiến Bình Hầu phu nhân.

“Phu nhân uống trà xong vẫn không hề thấy khó chịu, thậm chí còn nói với mẫu thân ta vài câu. Lúc bà ấy rời đi, sơ ý đánh rơi ngọc bội, bị ta nhặt được, ta nói muốn trả lại.”

“Nhưng mẫu thân ta lại nói bà không quá quen thân với Kiến Bình Hầu phu nhân, nên không thể tùy tiện đến nhà. Hôm khác bà sẽ thiếp mời cho Kiến Bình Hầu phu nhân, đến nhà thăm hỏi rồi trả ngọc bội sau.” 

“Qua hôm sau bỗng hay tin phu nhân c.h.ế.t bất đắc kỳ tử trong đêm. Lúc ấy Trần gia đang mở tiệc chiêu đãi, mọi người đều nói nhà mẹ đẻ của Trần phi muốn đối phó với Nghiêm gia.”

“Mẫu thân ta không nỡ đắc tội Trần gia, cũng không quen thân với Nghiêm gia. Ta mới bảy tuổi, thấp cổ bé họng, lại không có cách nào xác nhận bà v.ú già kia.”

“Mấy năm sau, nhà ta xảy ra chuyện, ta gặp được Ngô thị mới biết bà ta chính là bà v.ú già đã hạ độc năm đó. Bà ta làm việc thay người khác, sau khi chuyện thành thì kết giao với Uyển Tướng.”

Ngô thị chính là nữ nhân đã hại cả gia đình ta. Khuê danh của bà ta là Bảo Anh.

Lời ta nói nửa thật nửa giả.

Năm đó ở Trần gia, ta quả thực bắt gặp Ngô Bảo Anh giả làm bà v.ú già.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8