Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mẹ Chồng Nàng Dâu
Phần 5

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:27:49 | Lượt xem: 2

Tôi giận dữ chửi rủa anh ta.

Ai có thể ngờ rằng sau khi nghe lời buộc tội của tôi, Liễu Bình lại tỏ ra rất không đồng tình.

“Bà xã, em có thể đừng càn quấy được không, không phải chỉ là mỗi ngày làm chút cơm cho người già ăn sao? Vậy có thể có gì vất vả đâu!”

“So với anh mỗi ngày vất vả đi làm kiếm tiền nuôi gia đình, em xem như hưởng phúc rồi!”

“Em chỉ cần chăm sóc hai người, mỗi tháng có thể lấy sáu ngàn, đây chính là sáu ngàn, em có biết có thể giảm bớt bao nhiêu áp lực cho anh không?”

Trái tim tôi hoàn toàn chìm xuống.

Chưa từng có khoảnh khắc nào khiến tôi cảm thấy người đàn ông trước mắt xa lạ đến đáng sợ.

Mẹ chồng tôi chưa bao giờ tìm hiểu rõ ràng nên việc bà làm như vậy cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Đơn giản chính là không biết mình sắp chết, cho rằng tôi còn phải chăm sóc bà rất lâu, cho nên mới đưa anh chị bà tới, để cho tôi chăm sóc, thuận tiện kiếm tiền giảm bớt áp lực cho con trai bà, mục đích của bà rất dễ hiểu.

Nhưng Liễu Bình thì sao?

Anh ta biết rõ còn không tới hai tháng nữa tôi có thể trở lại nơi làm việc và kiếm mấy vạn tiền lương một tháng, nhưng vẫn tự tin yêu cầu tôi hy sinh lợi ích của mình, chăm sóc hai người không thể tự gánh, quả thực là hồ đồ lại vô sỉ!

Anh ta có ý đồ gì?

Tôi không thể hiểu được.

Nhưng nhìn vẻ mặt không kiên nhẫn của anh ta, tôi rất rõ ràng, anh ta đã không còn là người chồng săn sóc tỉ mỉ trước kia nữa rồi.

Cuộc hôn nhân này cũng không cần thiết phải tồn tại.

Dừng tổn thất kịp thời, tôi vẫn có thể làm được.

Tôi ôm chặt Đoàn Đoàn trong lòng, nhìn anh ta hồi lâu.

“Nếu anh đã kiên quyết như vậy thì cứ như vậy đi.”

Không phải nói toàn thời gian ở nhà chăm sóc người già là hưởng phúc sao?

Vậy phúc này để cho anh ta tự mình hưởng đi!

Liễu Bình ngẩn ra, vô cùng hưng phấn:

“Bà xã, em đồng ý rồi à?”

Anh ta nhào tới muốn ôm hôn tôi nhưng bị tôi nghiêng người tránh đi.

Tôi mở cửa phòng ngủ và mỉm cười với những người đang nghe lén ở cửa.

“Mấy người thực sự muốn để hai người già này ở lại đây sao?”

Bọn họ cho rằng tôi là thỏa hiệp, vô cùng vui vẻ tỏ vẻ đúng vậy.

Lưu Nghị An thậm chí còn lấy điện thoại di động ra ngay tại chỗ muốn chuyển cho tôi sáu ngàn.

Tôi không cần, cười cười xua tay.

“Đều là người một nhà nói tiền làm cái gì, tổn thương tình cảm.”

“Không cần trả tiền, mấy người cứ để hai người già ở đây đi, A Bình nhất định sẽ giúp mấy người chăm sóc thỏa đáng.”

7.

Mấy người sửng sốt, nhất thời không kịp phản ứng.

Mẹ chồng Lưu Tuyết Cần lại phát hiện manh mối, nếp nhăn có thể kẹp c.h.ế.t muỗi nhăn lại thật sâu.

“Con có ý gì? A Bình một người phải đi làm thì chăm sóc như thế nào?”

Mọi người lúc này mới ý thức được vấn đề, ánh mắt đồng loạt chuyển hướng về phía tôi.

Người ở dưới mái hiên, song quyền khó địch tứ thủ, tôi cũng không có ngu xuẩn đến mức trực tiếp làm rõ.

Tôi khó chịu liếc nhìn mọi người:

“Như thế nào? A Bình, một đứa cháu thân thiết, không làm được việc gì, lại hoàn toàn dựa vào người ngoài?”

Mọi người ngượng ngùng cười vài tiếng, cho rằng đây là bậc thang tôi tìm cho mình, cũng không đuổi theo hỏi nữa.

Đề tài này cứ như vậy trôi qua.

Chỉ có Lưu Tuyết Cần muốn nói lại thôi, liên quan đến lợi ích của con ruột, bà đặc biệt tỉnh táo.

Nhưng thân thể bà không tốt nên không thể đuổi theo tôi đông hỏi tây.

Tôi coi như không nhìn thấy không nghe thấy, tự mình rửa bát dọn dẹp.

Sau đó, trong lúc họ đang ồn ào trong phòng khách, tôi trực tiếp trở về phòng ngủ thu thập xong trang sức, giấy tờ tùy thân, lưng đeo túi xách ôm Đoàn Đoàn ra cửa.

Vừa lúc bắt gặp Liễu Bình từ toilet đi ra, anh ta thuận miệng hỏi một câu.

“Bà xã, em muốn ra ngoài à?”

“Ừ.”

Tôi gật đầu, tìm cho mình một lý do.

“Trong nhà nhiều người như vậy, đồ ăn trong tủ lạnh không đủ, em đi chợ xem một chút.”

Liễu Bình cười cười ha ha hai tiếng.

“Bà xã, em thật tốt, nhớ trở về sớm một chút ha.”

Tôi không trả lời.

Sau tất cả, ngôi nhà này, tôi sẽ không bao giờ trở lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8