Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Môn Đệ Lưu Ban Của Hợp Hoan Tông
Phần 6

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:30:01 | Lượt xem: 4

16.

Rõ ràng.

Hai đệ tử Hợp Hoan Tông chúng ta không thể chạy thoát khỏi họ.

Lâm Thanh Từ niệm một câu thần chú, lập tức hiện ra trước mặt chúng ta, một tay kéo Thư Nguyệt vào lòng.

“Chạy gì chứ? Không phải muốn lột da ta sao? Ta cho nàng lột, lột quần áo được không?”

Ta nhìn Thư Nguyệt với ánh mắt thông cảm, rồi chạy về phía bên trái.

Bảo trọng nhé, Nguyệt Nguyệt.

Thà bằng hữu c.h.ế.t chứ ta không chết.

Chờ ngươi từ trên giường Lâm Thanh Từ xuống, vẫn là hảo hán.

Nhưng các ngươi biết đấy.

Chúng ta là nữ chính, không thoát khỏi lòng bàn tay nam chính được.

17.

Ta lại bị Cố Lam đưa về trang viên.

Trên đường, y ôm ta bay trên kiếm với khuôn mặt đen như mực, không nói một lời.

Áp suất xung quanh thấp đến đáng sợ, ta không hiểu sao lại thấy hơi lạnh, lén hít mũi một cái.

Cố Lam không nhìn ta, trực tiếp cởi áo ngoài, quấn chặt lấy ta.

Hương thơm thuộc về y quấn quanh mũi ta.

Ta không kiềm được, hít một hơi thật sâu.

Thơm thật.

Vẫn là cùng một căn phòng, cùng một kết giới.

Lần này ta không định vùng vẫy nữa, nằm thẳng cẳng trên giường, học theo Thư Nguyệt mà hét lớn:

“Đến đây! Không phải chỉ là làm thôi sao! Đến đi! Đợi lão nương về lại Hợp Hoan Tông, vẫn là hảo hán!”

“Làm! Làm! Làm! Làm một trận cho hả, quên hết, không còn gì cả! Trăm chàng trai đeo trống chéo vai như trăm cục đá bị chấn động liên tục trước mặt ngươi mà điên cuồng múa! Mưa rào, là nhịp trống dồn dập; gió xoáy, là tua rua bay lên; ếch nhảy loạn, là bước chân nhảy lên; lửa xẹt, là ánh mắt lóe sáng; đấu hổ, là phong thái mạnh mẽ!”

Cố Lam liếc mắt một cái.

Ta im lặng như tờ.

Được rồi.

Con đường này không phải ai cũng đi được.

Nhìn Cố Lam tiến lại gần ta, ta đành nhắm mắt nhận mệnh.

Ngay lập tức, y lại đưa tay bóp cằm ta, đôi mắt đen đầy cảm xúc, nhìn ta một lúc lâu mới lên tiếng.

“Tại sao?”

Ta không hiểu y muốn hỏi gì.

18.

“Nàng khiêu khích ta, dụ dỗ ta, rồi lại bỏ rơi ta, vứt bỏ ta.”

Giọng Cố Lam đầy sự khó hiểu.

“Ta ở trong mắt nàng, Hạ Chi, rốt cuộc là gì?”

“Chỉ là đối tượng nhiệm vụ nàng tùy tiện chọn? Là đóa hoa cao ngạo nàng muốn hái? Là trò chơi lúc nàng rảnh rỗi?”

Sự căng thẳng của ta tiêu tan phần lớn, một cách kỳ lạ, ta bình tĩnh lại.

“Ta không hiểu ngươi tức giận vì cái gì” ta nói: ‘‘Ta theo đuổi ngươi ba năm, ngươi không chút động lòng, không những không cho ta sắc mặt tốt, mỗi lần ta đến gần ngươi còn rút kiếm muốn g.i.ế.c ta, giờ lại nói ngược, bảo ta bỏ rơi ngươi.”

Cố Lam: “…”

“Ta không muốn g.i.ế.c nàng, nàng nói ta không động lòng, nhưng chúng ta không phải đã kết làm đạo lữ rồi sao? Ta rút kiếm là vì nàng và kiếm đều là phần quan trọng nhất trong cuộc đời ta, không thể thiếu một trong hai, ta chỉ muốn các ngươi làm quen với nhau.”

Ta bị lời của y chọc cười.

Làm quen?

Cố Lam đang nói đùa sao!

Kiếm của y vừa rút ra đã kêu leng keng, người bình thường ai nghĩ đến chuyện làm quen với kiếm chứ?

Những thiên tài kiếm đạo này, đầu óc họ nghĩ gì vậy?

Ta cho rằng đây chỉ là cái cớ của Cố Lam.

Cố Lam vẫn tiếp tục biện bạch: “Hạ Chi, dù sao chúng ta đã kết làm đạo lữ rồi, chúng ta cũng đã… Dù sao nàng không được đổi đối tượng nhiệm vụ, càng không được bỏ rơi ta! Trên đời này, nàng chỉ có thể cùng một người như ta thôi!”

Không biết lấy đâu ra can đảm, ta bạt tay y một cái.

Nhưng vô tình dùng lực quá mạnh, tát trúng mặt y.

Cố Lam sững sờ một lúc, mắt bỗng sáng lên: “Nàng thích như vậy sao?”

Ta: ?

Sao ta lại thích như vậy?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8