Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Người Chồng Hào Môn Yếu Đuối Của Tôi
Chương 6.2-7

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:39:13 | Lượt xem: 4

Tôi đưa Trình Tranh về quê nhà của mình. Căn nhà của tôi tuy nhỏ, nhưng đầy đủ tiện nghi, Trình Tranh điều khiển xe lăn đi dạo hết vòng này đến vòng khác trong sân nhỏ, mắt đầy vẻ tò mò.

“Sao nào, không tệ chứ.”

“Tất cả đều là do em tự tay thiết kế đó.”

Tôi vừa đẩy Trình Tranh giới thiệu cho anh xem, vừa giải thích:

“Sau khi cãi nhau với người nhà, em đã dọn ra ngoài ở riêng, tự tay hoàn thiện căn nhà nhỏ này từng chút một.”

Trình Tranh hỏi tôi tại sao lại cãi nhau.

“Trọng nam khinh nữ thôi, ở nhà, em chính là số phận làm trâu làm ngựa cho em trai, ngay cả sách cũng không được đọc nên dứt khoát trốn ra ngoài.

“Không chịu à? Vậy thì cãi nhau với bọn họ, anh nghĩ kỹ năng mắng chửi người khác của em là bẩm sinh sao? Đương nhiên là được tôi luyện trong thực chiến.

“Bọn họ, đều là hạng người ức h.i.ế.p kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, nếu không sao phải dạy dỗ con gái nhà người ta phải tam tòng tứ đức, sợ chúng ta trở nên mạnh mẽ, trở thành bà chằn lửa, bọn họ sẽ không khống chế được nữa.”

Trở về địa bàn của mình, tôi đã lâu không cảm thấy an tâm như vậy, liền nói chuyện phiếm với Trình Tranh nhiều hơn một chút.

Buổi tối ngồi trên chiếc giường nhỏ của mình, tôi bật một chiếc đèn ngủ. Ánh đèn ngủ mờ ảo, tạo nên bầu không khí đặc biệt mờ ám. Trình Tranh nằm nghiêng trên giường, ánh mắt long lanh như nước, nhìn tôi.

Tôi kích động nhảy lên giường:

“Nào, chúng ta làm một việc quan trọng.”

Tôi cầm lấy chiếc túi nhỏ bên giường: “Để em cho anh xem tài sản của chúng ta!”

Vẻ mặt dịu dàng như nước của Trình Tranh rạn nứt.

“Mười triệu tệ một tháng đối với những người giàu mà nói thì không là gì, nhưng đối với chúng em, cả đời cũng không kiếm được, mấy tháng nay em đã cắt giảm rất nhiều chi tiêu, chính là để phòng ngừa ngày này đó.”

Vẻ mặt Trình Tranh hơi thay đổi.

“Anh trai anh coi anh như cái gai trong mắt, đây là điều người sáng suốt đều có thể nhìn ra, còn mẹ anh, mặc dù anh là con trai của bà ấy, bà ấy thương anh, nhưng dù sao sau này vẫn phải dựa vào anh trai anh, khi cần thiết, bà ấy vẫn sẽ từ bỏ anh.

“Nếu không thì lúc anh bị người khác chế giễu, bà ấy nên đứng ra bênh vực anh, chứ không phải cưới em vào cửa làm bia đỡ đạn.”

Tài sản nhà họ Trình tổn thất một nửa, Trình Mai đang cố gắng bảo vệ số còn lại, còn về phần mẹ của Trình Tranh, bà ta đã sớm bặt vô âm tín sau khi nhà họ Trình xảy ra chuyện.

“Anh yên tâm, số tiền này đủ để chúng ta sống tốt quãng đời còn lại rồi.”

Chương 7:

Tôi và Trình Tranh cứ như vậy mà ổn định cuộc sống.

Bây giờ tôi có tiền, có thời gian rảnh rỗi, trước mặt lại có một anh chàng đẹp trai dịu dàng như vậy, tâm trạng thật sự là tốt không thể tả.

Số phận luôn ưu ái tôi như vậy, vào lúc tôi đang vui vẻ như vậy, nhà hàng xóm lại chuyển đến một anh chàng đẹp trai khác. Nghe nói là con trai của nhà hàng xóm đi học đại học ở ngoài, nghỉ hè về nhà.

Chàng trai trẻ tràn đầy sức sống, lễ phép đến nhà mượn đồ, nhìn thế nào cũng thấy tâm trạng rất tốt.

“Ưm…”

Tôi đang trò chuyện với anh chàng đẹp trai nhà bên, thì Trình Tranh ở trong phòng đột nhiên phát ra tiếng kêu đau đớn.

Tôi vội vàng chạy vào: “Sao vậy?”

Sắc mặt Trình Tranh hơi tái, vẫn đang an ủi tôi:

“Không sao, chỉ là chân hơi đau một chút thôi.

“Có khách đến à? Mời cậu ấy vào nhà ngồi đi.

“Trà chúng ta mới phơi mấy hôm trước, vừa hay có thể pha cho cậu ấy uống.”

Bây giờ tôi nào còn tâm trạng đâu mà tiếp khách, từ khi tôi và Trình Tranh chuyển đến nhà mới, chân anh chưa từng đau lần nào, chỗ này cái gì cũng tốt, chỉ có điều kiện y tế là kém, tôi sợ là do không thường xuyên mời bác sĩ đến kiểm tra, chân anh lại có vấn đề gì.

Tôi vừa ấn vào chân anh, vừa xoa bóp.

“Không sao đâu, đừng lo lắng.”

Mặc dù anh nói không sao, nhưng mấy ngày sau, chân vẫn thi thoảng đau nhói vài lần. Lần này tôi gần như không rời khỏi anh nửa bước, bám dính lấy Trình Tranh như sam.

Dù vậy tôi vẫn không yên tâm, Trình Tranh đi lại bất tiện, tôi sắp xếp cho anh ổn thỏa, sau đó ra ngoài mua thuốc cho anh. Lúc về đến nhà, Trình Tranh đang ngồi trong sân, nói chuyện với hàng xóm qua bức tường.

Anh chàng hàng xóm nhìn thấy tôi, sắc mặt đại biến, giống như đang trốn tránh điều gì đó, lập tức quay người bỏ chạy. Chỉ còn lại một mình Trình Tranh ngồi đó, cúi đầu, không biết đang suy nghĩ gì.

Chờ tôi đi tới, Trình Tranh ngẩng đầu lên, giọng nói rất nhẹ:

“Nguyễn Nguyễn, nếu như em thật sự gặp được người có thể chăm sóc cho em, thì hãy bỏ anh lại đi, anh sẽ không trách em đâu.”

“Dù thế nào đi nữa, anh cũng hy vọng em hạnh phúc.”

?

Tôi không hiểu gì cả: “Tự dưng sao lại nói ra những lời này?”

Chẳng lẽ anh chàng sinh viên đại học kia đã nói gì với Trình Tranh?

Nhưng cho dù tôi có hỏi thế nào, Trình Tranh cũng không chịu nói thêm gì nữa.

Buổi tối, không thấy động tĩnh gì từ Trình Tranh. Tôi không tìm thấy anh trong phòng ngủ, trong lúc nóng vội, tôi đẩy cửa phòng tắm ra.

Trình Tranh đang dựa vào bồn tắm, khẽ ngẩng mắt lên nhìn tôi, rồi lại thu hồi tầm mắt. Theo ánh mắt của anh, trong làn hơi nước mờ ảo, tôi nhìn thấy làn da trắng nõn mê người của Trình Tranh.

Ngày nào cũng không vận động vậy mà vóc dáng vẫn tốt như vậy, thật khiến người khác ghen tị. Suy nghĩ này cứ lởn vởn trong đầu tôi, ánh mắt nhìn chằm chằm Trình Tranh bắt đầu trở nên đờ đẫn.

Trình Tranh mỉm cười:

“Nguyễn Nguyễn, muốn sờ thử không?”

Xấu hổ quá vậy.

Tôi vội vàng tiến đến, đặt tay lên đó.

Trình Tranh thoải mái nằm trong bồn tắm, dang rộng hai tay để mặc tôi vuốt ve.

Vào lúc tôi càng sờ càng mê mẩn, hoàn toàn không phòng bị, anh đột nhiên dùng sức, kéo tôi vào bồn tắm. Tôi theo bản năng giãy giụa, nhưng lại bị anh ôm chặt eo:

“Vợ à, đừng nhúc nhích.”

“Em là người đau lòng cho chân của anh nhất, không muốn nó bị đau, đúng không?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8