Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nhật Ký Báo Thù Của Mỹ Nhân Tàn Bạo
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:45:26 | Lượt xem: 3

“Phụ thân —— nó và Cố Tu Hòa dan díu với nhau, con tận mắt nhìn thấy, hai người bọn họ ôm nhau, quần áo xộc xệch.”

Thẩm Bảo Châu thêm mắm thêm muối cáo trạng, nhưng lại không hề nhắc đến chuyện mật thất, ta quan sát một hồi, phát hiện ra là nó thật sự không chú ý.

Nghĩ kỹ lại, cửa mật thất rộng chừng hai thước, ta và Cố Tu Hòa đứng ở cửa, vừa vặn che khuất hoàn toàn, ánh sáng trong phòng lại lờ mờ, sự chú ý của Thẩm Bảo Châu đều dồn cả vào hai người chúng ta, chắc chắn là không phát hiện ra.

Ta thở phào nhẹ nhõn, đi đến bên cạnh ngồi xuống ghế.

“Dan díu thì sao? Ngươi ghen à, ngươi cái gì cũng ghen, Thái tử không được, Cố Tu Hòa cũng không được, chẳng lẽ nam nhân trên đời này đều phải thích ngươi sao?”

19

“Đừng có mà nói bậy! Thẩm Tri Ý, rốt cuộc là có chuyện gì, mau nói rõ ràng.”

Phụ thân chắp tay sau lưng, nhướng mày rậm, trừng mắt nhìn ta.

Ta nhún vai.

“Chính là như nó nói đấy, chẳng phải ta đang muốn dựa vào bụng để được giàu sang sao.

Ngủ với Thái tử một đêm, không chắc chắn, chẳng phải phải tìm Cố Tu Hòa bù đắp một chút sao.”

Ta bắt đầu nói nhăng nói cuội, tất cả mọi người đều ngây người.

Ngực phụ thân phập phồng dữ dội, râu tóc rung lên, Lương thị không ngừng đưa tay xoa ngực.

“Lão gia, ông nghe xem, khuê nữ nhà chúng ta lại là kẻ không biết liêm sỉ như vậy, mau đuổi nó đi, nếu không, người phụ nữ này mà vào được phủ Thái tử, nhất định sẽ hại c.h.ế.t cả nhà chúng ta!”

“Hừ, hôm nay ta vừa từ phủ Thái tử trở về, hắn ta còn đồng ý mấy ngày nữa sẽ dẫn ta đi ngoại ô cưỡi ngựa đấy. Chuyện sau này ta không biết, bất quá hiện tại nếu bà dám động vào ta, Thái tử nhất định sẽ không tha cho bà.”

Ta trừng mắt nhìn Lương thị không chút yếu thế, phụ thân do dự một lúc, dậm chân.

“Chuyện hôm nay không được phép truyền ra ngoài, ai dám nói bậy, ta lột da nó ra!”

“Thẩm Tri Ý, cút về phòng cho ta, tự kiểm điểm bản thân mấy ngày đi.”

Lương thị tức giận cãi nhau với phụ thân một trận, ta chỉnh trang lại tóc tai, ung dung xoay người rời đi.

Ta cảm thấy nhân tính thật là buồn cười, người như Lương thị, vậy mà cũng cần mặt mũi.

Bà ta sai người lén lút ngược đãi ta đủ kiểu ở trang tử, đến Thẩm phủ, lại không dám làm gì ta. Phụ thân cũng vậy, ông ta rõ ràng không hề quan tâm ta, nhưng bây giờ ta đã ở Thẩm phủ, ông ta lại cố tình ra vẻ một người cha hiền từ.

Bọn họ cần mặt mũi, ta không cần, cuộc sống bỗng nhiên trở nên thoải mái hơn hẳn.

Hai ngày trôi qua trong nháy mắt, ngày thứ ba, Thái tử quả nhiên phái xe ngựa đến đón ta.

Xe ngựa chạy trên con đường nhỏ, lúc này đang là tiết trời thu tháng chín, hai bên đường lá phong vàng rực xen lẫn lá sồi đỏ au, trải dài đến tận chân trời.

Thái tử nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, đưa cho ta một miếng bánh bột gạo hoa quế.

“Ngọt không?”

Ta cắn một miếng, bánh mềm dẻo thơm ngon, thoang thoảng hương hoa quế, len lỏi khắp đầu lưỡi.

Ta gật đầu.

“Ngon.”

Thái tử khẽ cười, chống cằm, nháy mắt với ta.

“Sống vẫn là tốt nhất, đúng không?”

20

“Ngươi bị bệnh à? Ta ám sát ngươi hai lần, tại sao ngươi lại muốn bảo vệ ta?”

Ta vừa ăn bánh bột gạo vừa khó hiểu nhìn Thái tử.

Chàng đưa tay lau vụn bánh trên khóe miệng ta, đôi mắt mang theo ý cười.

“Chưa từng thấy ai muốn c.h.ế.t như vậy, ta tò mò thôi.”

Ngón tay Thái tử ấm áp, mang theo hơi ấm kinh người, lại rất mềm mại, khiến ta nhớ đến cảnh Tiểu Bạch dùng mũi cọ cọ vào mặt ta.

Ta đột nhiên hoảng hốt, vỗ mạnh vào tay chàng.

“Bệnh hoạn!”

Bánh xe nghiền nát đá vụn, phát ra tiếng động khe khẽ.

Xe ngựa chạy thêm hai nén nhang nữa thì đến trang tử, ta nhảy xuống xe, phía sau đã có một đội thị vệ tiến lên, tay cầm đao đứng canh gác trước cửa trang tử.

“Đi thôi, vào trong xem.”

Thái tử xuống xe, ra hiệu cho ta khoác tay chàng. Ta trợn trắng mắt, nhấc váy chạy lên trước.

“Đây là chuồng ngựa sao, sao mà ọp ẹp thế này, người trong trang tử này thật là lười biếng.”

Thái tử giơ tay chỉ vào một căn nhà xiêu vẹo, ta mím môi.

“Đây là nơi ta ở.”

Ta đi tới, đẩy cửa ra, không gian tối tăm chật hẹp đập vào mắt, mang theo mùi hôi thối của phân động vật.

Bẩn thỉu, ẩm ướt, hôi hám, mục nát, giống như tuổi thơ mà ta đã trải qua ở đây.

Nụ cười trên mặt Thái tử đột nhiên biến mất.

Quản gia trong trang tử vội vàng chạy đến, quỳ thành một hàng dài trước cửa.

“Không biết Thái tử giá lâm, xin thứ tội.”

Ta liếc mắt nhìn đám người, Trần ma ma quỳ ở phía sau, thân hình béo ú ục co rúm lại.

Ta đưa tay chỉ.

“Giết bà ta!”

Có thị vệ bước tới lôi Trần ma ma dậy, bà ta ngẩng đầu nhìn ta một cái, sắc mặt tái mét.

“Là ngươi!”

“Thái tử điện hạ tha mạng ——”

21

Thị vệ lôi Trần ma ma đến trước mặt ta, bà ta hoảng sợ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8