Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Phòng ktx của tôi có người bị bắt nạt
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:50:22 | Lượt xem: 3

Nửa người Tiểu Nhuỵ ôm lấy lan can giường ký túc xá, hai mắt đỏ hoe.

Quần đã bị Ôn Á Nam kéo xuống, trông rất xấu hổ.

Quách Oánh Oánh và Lưu Linh Linh đứng sang một bên và không nói gì.

Trưởng ký túc xá Uông Phương, dường như cũng không ngăn cản.

Tôi bỏ hành lý xuống và chạy đến hỏi: “Á Nam, cậu đang làm gì vậy?”

Á Nam nói: “Li Li, cậu không biết Hà Tiểu Nhuỵ đã làm gì sao? Để không bị phạt, cô ta thật sự đã ngủ với một lão già như trưởng phòng giáo vụ. Thật không biết xấu hổ, có khác gì một con đ.iếm không cơ chứ? Tớ không muốn có một người ki.nh tở.m như vậy tiếp tục sống trong ký túc xá của tụi mình! Tớ phát ốm khi nhìn thấy cô ta!”

Tôi nói, “Á Nam, tại sao cậu lại tin những lời đồn thất thiệt đó?”

Quách Oánh Oánh ở một bên chế nhạo: “Vậy thì cậu nói cho tớ biết đi, tại sao tên của Hà Tiểu Nhuỵ không có trên danh sách gian lận? Chúng tớ đã tận mắt nhìn cô ta bị bắt quả tang mà.”

Tôi vội vàng nói: “Có lẽ, Tiểu Nhuỵ không gian lận thì sao? Chỉ là hiểu lầm thôi, Tiểu Nhuỵ, cậu mau giải thích đi.”

Hà Tử Nhuỵ ôm lan can giường không nói, chỉ có nước mắt tí tách rơi xuống.

Trời ơi cái con nhỏ này, đã lúc nào rồi mà còn giở những hành động quái gở như vậy ra chứ. Im thin thít thì có ích gì?

Quách Oánh Oánh lại chế nhạo: “Li Li, cậu yêu cầu cô ta giải thích cái gì? Nói cho tớ biết về cách cô ta phục vụ ông già đó trên giường à? Cậu không biết đó thôi, con ch.ó cái này và tớ là bạn học cấp ba. Tớ nghe nói rằng khi cô ta học Trung học đã ng.ủ với cha dượng đó. Haha, có thể gu cô ta là đàn ông già.”

“Mày im đi!”

Tiểu Nhuỵ đột nhiên hét lên, với lấy chiếc gối trên giường và ném nó về phía Quách Oánh Oánh.

Oánh Oánh né sang một bên, sau đó nói với Ôn Á Nam, “Á Nam, con ch.ó cái này đang ôm gối của cậu kìa. Hãy cẩn thận nhá, con nhỏ này bạ ai cũng *ụ, coi chừng trên người nó có bệnh đó.”

“Bốp!”

Ôn Á Nam đột nhiên xông lên tát vào mặt Hà Tử Nhuỵ một cái.

“Con đ* này dám ném gối của tao! Mày có chuyển đi không? Có chuyển đi không?”

Bất ngờ bị đánh chảy m.á.u mũi, cô ấy dường như đã bị đánh ngu người luôn rồi, thật lâu mới lẩm bẩm:

“Tôi, tôi không làm gì cả, tôi không chuyển đi đâu.”

Ôn Á Nam vung tay tiếp tục đánh.

Một số người xem không thể chịu đựng được nữa, và tôi không biết ai đã hét lên: “Giáo viên đến rồi!”

Tôi cũng vội vàng thuyết phục Ôn Á Nam quên chuyện đó đi.

Ôn Á Nam đứng dậy, đột nhiên túm tóc Hà Tiểu Nhuỵ, ném cả người cô xuống đất.

Sau đó cô ấy đá vào bụng Tiểu Nhuỵ và nói: “Ở lại thì cứ ở lại, nhưng trải qua tháng ngày thế nào thì cứ từ từ rồi biết.”

……………….

Hứa Tiểu Nhuỵ cuối cùng đã không chuyển ra ngoài. Không có ký túc xá nào muốn nhận cô ấy, và cô ấy chắc chắn không có khả năng thuê nhà ngoài trường học.

Cô ấy tiếp tục sống trong ký túc xá 2406 của chúng tôi.

Ôn Á Nam và những người khác cũng bắt đầu bắt nạt Tiểu Nhuỵ gần như mỗi ngày.

Những vụ bắt nạt đó đã in sâu vào tâm trí tôi rất rõ ràng, như thể những lần bắt nạt đó tôi và Tiểu Nhuỵ đã cùng nhau trải qua vậy.

Tôi vẫn nhớ có 1 lần thức dậy vào buổi sáng. Sẽ thấy đủ loại bong bóng trong ly nước của Tiểu Nhuỵ. Đó chính là nước miếng của Ôn Á Nam phun vào.

Tôi vẫn nhớ Quách Oánh Oánh và Lưu linh Linh đã đổ thức ăn thừa trực tiếp lên giường của Tiểu Nhuỵ trước mặt cô ấy.

Quách Oánh Oánh vừa đổ vừa nói: “Nên đổ rác vào thùng rác”.

Tôi vẫn nhớ rằng họ đột nhiên bật dậy cùng nhau vào lúc nửa đêm, kéo Tiểu Nhuỵ ra khỏi giường, kéo cô ấy đến tận bên ngoài phòng ngủ. Sau đó khóa cửa phòng ngủ, để lại Tiểu Nhuỵ, người chỉ mặc đồ lót ngoài cửa suốt một đêm.

Tôi không biết làm thế nào cô ấy có thể sống sót được. Tôi đã cố gắng giúp cô ấy, cố gắng thuyết phục Á Nam và những người khác để bỏ qua, nhưng tôi sợ. Tôi sợ họ sẽ bắt nạt lây sang tôi.

Tôi cũng đã cố gắng nói nhỏ với cô giáo chủ nhiệm.

Nhưng như bạn biết đấy, giáo viên của trường đại học tạp nham của chúng tôi không quan tâm chút nào.

Cô giáo hoàn toàn là một thái độ phớt lờ.

Đúng vậy, một người là người nổi tiếng trên Internet, một người là con của quan chức. Còn Uông Phương, trưởng ký túc xá, người ta nói rằng lãnh đạo trường là người thân của cô ấy.

Làm thế nào mà giáo viên chủ nhiệm lại có thể sẵn sàng đụng chạm một nhóm người như vậy?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8