Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Hoà Ly, Phò Mã Đã Ân Hận
Chương 05

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:54:28 | Lượt xem: 3

Thiếu niên mười sáu tuổi ngồi trên đỉnh núi giả thấp, một chân gập đầu gối, một chân khác tùy ý lắc lư, lật tay chống người ngẩng đầu, đang nhìn ngọn đèn lưu ly treo trên mái hiên.

Xung quanh đều tối. Ánh nến màu vàng sáng trong đèn lưu ly chiếu ra sắc màu ấm áp qua lồng hoa văn mẫu đơn vàng, tất cả rơi vào khuôn mặt như ngọc của hắn. Có lẽ do nghe thấy động tĩnh nên thiếu niên cúi đầu thoáng nhìn xuống từ trên cao, trong đôi mắt phượng kia có ánh sáng lưu chuyển: “Ngươi nhìn ta làm gì?”

Giọng điệu lạnh lùng, có chút kiêu ngạo.

Gió đêm mang theo hương hoa nhàn nhạt thổi tới, thổi bay làn váy dài của thiếu niên. Vạt áo hoa phục màu xanh nhạt hơi giật giật theo cơn gió.

Ta nhớ rất rõ ràng, trong nháy mắt đó, lòng ta cũng giật giật theo.

Khó khăn nuốt một ngụm nước bọt xuống, ta nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Ngươi không nhìn ta thì sao biết được ta đang nhìn ngươi?”

Đều là người kiêu ngạo, không có đạo lý sẽ để mình chịu thiệt thòi. Thế là ta và Kỷ Lang mười sáu tuổi cứ thế, một người ngồi trên núi giả, một người đứng dưới hòn non bộ, tranh đấu ngươi một lời, ta một câu.

Nói ra cũng buồn cười, người không đọc nổi thơ văn như ta, đến giờ vẫn nhớ kỹ lần cãi vã ngây thơ kia, không dám quên câu nào.

Cũng mãi nhớ rõ câu hừ lạnh cuối cùng của Kỷ Lang —— Không có chút dáng vẻ của cô nương nào, nếu ai cưới ngươi, tất nhiên phải ngày ngày cãi lộn, gia đình không yên.

Hắn đã nói sai.

Cưới ta nửa năm nay, hắn gần như chưa từng nói câu nào với ta, nào có ngày ngày cãi lộn chứ?

Nhưng trải qua lần cãi vã không hiểu được này, ta và hắn xem như kết thù hận. Sau đó trên hội đấu văn mỗi tháng, một võ tướng như hắn vậy mà sau đó về sau vậy mà cũng nhiều lần tham gia, quay lại chỉ vì đ.â.m chọc ta.

Thật sự là nam nhân cực kỳ hẹp hòi.

Ta khi đó còn tưởng rằng hắn đang dùng một cách thức khác để thu hút sự chú ý của ta. Mãi đến khi ta phát hiện —— Hắn quan tâm một cô gái khác cỡ nào.

Lâm Dao là thư đồng của ta. Trong các tiểu thư thế gia, nàng ấy không phải là người có gia thế tốt nhất, nhưng chuyện đó cũng không ảnh hưởng đến quan hệ thân thiết của ta và nàng ấy. Dù sao thì nàng ấy cũng thật sự là một nữ tử dịu dàng, người thô lỗ như ta, ở trước mặt nàng ấy cũng không muốn lớn tiếng.

Cho nên, ánh mắt Kỷ Lang động một tí lại dính trên người nàng ấy, thậm chí nhiều lần vì nhìn nàng ấy mà quên mất chuyện cãi nhau với ta, ta có thể hiểu được.

Nhưng cái gọi là nhân thế, thứ cực kỳ đáng sợ, cực kỳ bình thường là hai chữ “Vô thường”.

Chỉ trong thời gian hai năm, Kỷ lão tướng quân và trưởng tử Kỷ gia đều c.h.ế.t trận sa trường.

Trong một đêm, Kỷ Lang từ Tiểu Bá Vương ở Kinh Đô biến thành độc đinh của Kỷ gia. Càng đáng sợ hơn chính là, độc đinh đó còn nghĩ không thông, nhất định phải ra chiến trường.

Lúc ấy, hoàng đệ đã lên Đế vị, ta cũng là trưởng công chúa người người kính ngưỡng. Lúc ta nghe được tin tức vọt tới trước điện, ta tức đến mức không kịp thở đã ra lệnh: “Không được phép để Kỷ Lang ra chiến trường!”

Vị Hoàng Đế đệ đệ của ta cười nhìn ta, rồi mới hỏi một câu: “Vì sao?”

Bởi vì ta không nỡ. Ta không nỡ để hắn đi nếm khổ sở biên cương, không nỡ để hắn mới mười tám tuổi đã phải gánh vác toàn bộ Kỷ gia…

Nhưng ta không thể nói ra được những lời này, dù sao ta vẫn là tiểu cô nương, da mặt mỏng.

Thế là, ta nghĩ một đằng nói một nẻo bịa ra một câu: “Ta muốn hắn ở trong cung giúp ta giải sầu!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8